“Khương Giai Tuệ, lâu lắm không gặp.” Cô tiểu thư con nhà danh giá, đeo đầy châu báu kia chủ động chào hỏi, điều này làm Khương Giai Tuệ sững người một lát nên cô nhìn người “châu báu đầy mình” trước mặt mà nhất thời không nhận ra.
Cô tiểu thư lộ ra một nụ cười công thức rồi nói: “Sao? Không nhận ra bạn học cũ à? Tớ là Hà Mẫn Nghi đây.”
Khương Giai Tuệ lập tức đứng hình, Hà Mẫn Nghi mỉm cười nhẹ rồi nói: “Lâu năm không gặp, cậu cao lên nhiều lắm, nhưng dáng vẻ thì chẳng mấy thay đổi.”
Khương Giai Tuệ cuối cùng cũng nhớ ra đây là ai, đây chính là bạn cùng lớp Hà Mẫn Nghi hồi cô học ở trường nữ sinh Thánh Maria. Đúng là Hà Mẫn Nghi rồi! Trong đầu Khương Giai Tuệ thầm gào thét như con chuột chũi, cô không thể tin được, quả này đúng là — nói một câu con gái mười tám tuổi trổ mã cũng là không tôn trọng mấy từ “con gái mười tám tuổi trổ mã” rồi!
Chuyện này!
Đây không phải là thay đổi khuôn mặt, mà thay đầu luôn rồi.
Đôi mắt vốn đã sáng của cô lúc này còn trợn to như bóng đèn nhưng cô vẫn lộ ra vẻ bỗng nhiên nhận ra rồi nói: “Hà Mẫn Nghi à? Ôi cái trí nhớ này của tớ, trùng hợp quá đi.”
Tạ Phương Phương tò mò xán lại gần, vẻ mặt kinh ngạc: “Hai người là bạn học cũ à?”
Trông họ có vẻ không giống người cùng lứa tuổi chút nào.
Những người khác đều liếc nhìn hai người nên đồng tình sâu sắc.
Hà Mẫn Nghi lướt mắt nhìn Tạ Phương Phương rồi không thèm để ý đến cô ấy. Người như Tạ Phương Phương chưa đáng để cô ả bận tâm. Nhưng Tạ Phương Phương cũng không thấy ngượng, tính cách cô ấy vô tư đến nỗi không hề nhận ra Hà Mẫn Nghi đang khinh thường mình.
Khương Giai Tuệ định mở lời thì bị Tạ Phương Phương ngắt lời. Cô ấy lại nói: “Tớ chỉ hâm mộ mấy người học giỏi như các cậu thôi, tớ còn chưa học xong tiểu học đã theo gia đình đi diễn kịch rồi. Khai trương nhiều chỗ lắm, tụi tớ đều đi biểu diễn cả, tớ diễn giỏi lắm đấy.”
Mọi người đang nói chuyện thì cửa mở, Nhạc Thịnh Hồng quay lại, lão đầu hói Địa Trung Hải bên cạnh bà ấy cong lưng cười xu nịnh chẳng khác nào đại thái giám bên cạnh Thái hậu nương nương. Đưa người vào xong xuôi, ông ta mới cười hềnh hệch rồi vội vàng đóng cửa bỏ đi. Nhạc Thịnh Hồng trở lại với gương mặt tối sầm nên căn phòng hình như lại lạnh đi vài phần.
Dù trời mưa, tháng sáu vẫn oi bức và nóng nực, Lam Kình Ngư từ trước đến nay đều keo kiệt nên không nỡ mở điều hòa cho họ. Trong phòng đang có hàng chục cô gái cùng không ít nhân viên nên càng hầm nóng hơn.
Nhạc Thịnh Hồng sầm mặt như vậy nên nhiệt độ trong phòng hình như giảm hẳn.
Bà ấy lạnh lùng đứng trước bục rồi nói: “Việc tới trễ hôm nay, tôi nể mặt Giám chế Vương nên sẽ cho mọi người thêm một cơ hội. Nhưng tôi hy vọng mọi người hiểu rằng, bất kể thân phận của các cô là gì, có một số chuyện tôi cho phép một lần thì không có nghĩa sẽ cho phép lần thứ hai. Có một số thể diện, dùng được một lần thì không có nghĩa lần nào cũng dùng được. Có vài người, hãy tự biết thân biết phận. Được rồi, tiểu tiết vừa rồi đã qua, chúng ta tiếp tục quy trình.”
Mọi người lập tức lại đồng loạt nhìn về phía Hà Mẫn Nghi, dù sao thì Giám chế Vương chắc chắn không phải là người xin xỏ cho cô gái đến trước đó. Ông ta đã đến cùng với Hà Mẫn Nghi cơ mà.
Hà Mẫn Nghi không thấy ngại ngùng mà còn nhếch cằm lên một chút, mang theo vài phần đắc ý.
Nhạc Thịnh Hồng lạnh lùng lướt mắt qua cô ả rồi dời tầm mắt, bắt đầu vào chủ đề chính: “Vì có một số thí sinh tới trễ nên đã làm chậm thời gian của mọi người, bây giờ các cô chỉ có một giờ để trang điểm và làm tóc thôi. Chúng tôi sắp xếp ba chuyên viên trang điểm ở đây, mọi người hãy nhanh chóng xếp hàng rồi nhanh chóng trang điểm. Nếu ai đó khá vội vàng nên định tự trang điểm thì cũng được thôi, nhưng phải cố gắng trang điểm đậm một chút, ống kính rất ăn phấn, trang điểm quá nhạt rồi lên hình không đẹp thì người chịu thiệt thòi chính là các cô đấy.”
Nhạc Thịnh Hồng nói xong liền rời đi ngay, không ở lại lâu.
Vừa thấy người đi, hiện trường bỗng chốc vang lên tiếng than vãn, có vài người tâm trạng không tốt đã trừng mắt nhìn những người đến muộn.