“Ngày mai con lên đảo rồi, tối nay dì sẽ nấu món con thích, dì là phải chịu áp lực từ mẹ con lắm đấy nhé.”
Khương Giai Tuệ lẳng lặng lùi lại một bước, bó gối ngồi bệt xuống sàn, thỏ thẻ: “Dì Vương, con biết dì thương con nhất mà. Biết làm sao giờ, con còn chưa đi mà đã thấy nhớ mọi người rồi.”
Dì Vương cười rạng rỡ, bảo: “Nếu nhớ thì cứ gọi điện về nhà”. Dì lại lầm bầm dặn dò: “Ra ngoài mà có chịu uất ức gì thì cứ gọi về nhà, đừng có một mình lén lút khóc nhè đấy nhé.” Rồi dì lại phàn nàn: “Ông cậu của con lần này xuất ngoại gì mà lâu thế không biết, đúng là hỏng hết cả việc.”
Khương Giai Tuệ bĩu môi: “Cậu hậu ngày kia mới về, đúng lúc lỡ mất ngày con đi.”
Dì Vương dặn dò: “Cái ông này, đúng là lúc then chốt thì chẳng cậy nhờ được gì. Này, dù mẹ con chắc chắn đã dặn rồi, nhưng dì cũng phải nhắc thêm mấy câu. Lên đảo bị nhốt một tháng trời, ngần ấy đứa con gái túm tụm vào với nhau, đàn ông thì ít, ở lâu quá dì chỉ sợ con nhìn thấy anh nào cũng thấy thuận mắt thôi. Lúc ấy là phải tỉnh táo, tuyệt đối không được bốc đồng, bốc đồng là ma quỷ đấy. Con nhìn mẹ con ngày xưa bốc đồng đấy thôi, rồi đi rước lấy một gã tiểu bạch kiểm, kết cục thế nào, hừ hừ.”
Khương Giai Tuệ ngồi thẳng lưng, đáp: “Con hiểu, con hiểu mà!”
Dì Vương tiếp tục: “Mấy cái trò hỏi han ân cần, quan tâm không tốn một xu ấy chẳng có tác dụng gì đâu, rẻ rúng lắm. Loại như bố con ngày xưa còn biết bỏ tiền ra cho đàn bà nữa là.”
Khương Giai Tuệ bật cười khúc khích: “Bố con đúng là tấm gương phản diện kinh điển nhỉ?”
Dì Vương bồi thêm: “Chứ còn gì nữa!”
Nhắc mới nhớ, năm xưa dì Vương cũng từng có ý định tìm một người đàn ông để kết hôn, nhưng vừa mới nhen nhóm chút ý định thì chuyện tình của Khương Thanh Ngọc lại kết thúc trong thảm đạm. Thế là dì Vương lập tức rút ngay cái chân đang định bước đi thăm dò ấy lại.
Khương Thanh Ngọc xinh đẹp, tài hoa, điều kiện tốt như thế mà còn gặp phải gã đàn ông chẳng ra gì, thì dì làm sao mà có phúc phần hơn được.
Kết với chả hôn cái khỉ gì!
Đàn ông không tin được!
“Con còn cười à, dì nói cho mà hay, đàn ông sợ chọn nhầm nghề, đàn bà sợ gả nhầm chồng. Trên báo đài đưa tin đầy ra đấy, xem cũng đủ hiểu rồi đúng không?”
Khương Giai Tuệ vờ vẻ nghiêm nghị, gật đầu lia lịa: “Vâng vâng vâng.”
So với những người khác, Khương Giai Tuệ đi tập hợp với một bụng đầy những lời dặn dò “xương máu”.
Lần này họ có tổng cộng sáu mươi tám giai nhân. Sáng sớm tinh mơ, mọi người đều đã tập trung tại đài truyền hình, xe buýt cũng đã đỗ sẵn ở đó. Còn trước cổng đài thì đã tụ tập vô số tay săn ảnh, tiếng máy ảnh “tách tách” vang lên liên hồi không ngớt.
Nếu không có bảo vệ túc trực ở cổng, e là mỗi người trong số họ sẽ bị túm lại phỏng vấn suốt tám tiếng đồng hồ mất!
Khương Giai Tuệ nhìn từ xa đã thấy trước cổng loạn như một nồi cháo hoa, cô chẳng muốn bị đám săn ảnh quấy rầy chút nào. Đứng quan sát một lát, thấy Hứa Uyển Hân vừa đến là đám đông lập tức ùa tới, cô chớp lấy thời cơ, nhanh như cắt lách qua đám người.
“Là Khương Giai Tuệ kìa!”
“Khương Giai Tuệ, nhìn bên này đi!”
“Bên này, bên này cơ! Cười một cái đi nào.”
“Sao con bé này chạy nhanh như thỏ đế vậy trời.”
Khương Giai Tuệ không ngoảnh đầu lại, chỉ giơ tay vẫy vẫy rồi đẩy vali chạy biến, hỏa tốc leo lên xe buýt. Cô thậm chí chẳng cần ai giúp, tự mình cất hành lý rồi vọt lên xe, nhanh như một cơn gió.
Chỉ cần mình đủ nhanh, phiền phức sẽ không đuổi kịp.
Hoàn mỹ!
Hú!
Giai Tuệ vừa ngồi vững chỗ thì nghe thấy một tiếng xôn xao còn lớn hơn lúc trước, cô tò mò thò đầu ra nhìn, mắt suýt chút nữa thì lồi ra ngoài: “Trời đất ơi!”