“Tôi hiểu rồi.” A Đại nghiêm túc đáp.
Những chuyện như thế này năm nào chẳng có, cũng chẳng lạ gì.
Mỗi kỳ thi Hoa hậu Hồng Kông, số thí sinh gia thế tốt, học vấn cao thực ra chỉ là thiểu số, phần lớn đều là những người có hoàn cảnh khó khăn, muốn đổi đời. Thậm chí có không ít người như Phạm Nghi Phân, trong nhà có ông bố hoặc bà mẹ nghiện ngập đỏ đen.
Chuyện ép con gái bán thân trả nợ chẳng phải chỉ có một hai trường hợp, đi tiệc với đại gia còn là chuyện nhỏ.
Cái thói ham mê cờ bạc ở Hương Cảng này chẳng phải chuyện ngày một ngày hai. Những trường hợp như Phạm Nghi Phân không hề hiếm, A Đại mấy năm qua đã xử lý quá nhiều rồi nên vô cùng điềm tĩnh.
“Diêm Tuệ Như với Viên Thi Vịnh quan hệ rất tệ, chúng ta có nên xây dựng một cặp đối thủ nữa không?” A Đại lên tiếng.
Nhạc Thịnh Hồng nhìn A Đại đầy sâu xa.
A Đại cười gượng, gãi mũi nói: “Tôi cũng vì muốn chương trình hay thôi mà, không có ý riêng đâu.”
Nhạc Thịnh Hồng: “Cũng được. Năm nay thể lệ Hoa hậu thay đổi, việc livestream đợt tập huấn là tôi phải chịu áp lực rất lớn mới giành được đấy. Các cậu phải toàn tâm toàn ý cho tôi, sau khởi đầu thắng lợi này phải thừa thắng xông lên. Đứa nào mà dám lơ là làm hỏng việc của tôi thì đừng trách tôi tuyệt tình.”
Cả nhóm đều đồng thanh: “Chị Hồng cứ yên tâm.”
Nhạc Thịnh Hồng gật đầu: “Tốt, các cậu đi trao đổi với các bộ phận khác đi, bảo họ phối hợp cho tốt. A Tam, việc trang trí và dàn dựng trên đảo cậu phải để mắt kỹ vào. Thông báo xuống dưới, ai mà để xảy ra sai sót, tôi sẽ khiến kẻ đó không còn đường làm ăn trong nghề này nữa. Giờ tôi đi báo cáo với Lam tiên sinh đây.”
“Rõ ạ.”
…
Tổ chương trình bận rộn sấp mặt, nhóm thí sinh như Khương Giai Tuệ cũng chẳng rảnh rang gì. Tuy giai đoạn đầu thời gian khá thong thả, cũng không có lịch trình gì dày đặc, nhưng khổ nỗi đài Cá Voi Xanh ngày nào cũng công bố thứ hạng.
Ngày nào cũng nhìn vào cái bảng đó mà lòng dạ bồn chồn, ai mà tâm lý không vững chắc phát điên mất.
Khương Giai Tuệ thì vẫn luôn duy trì ở mấy vị trí đầu bảng.
Mới đầu mà hạng đã cao thì ngoài việc vung tiền ra, chỉ có thể dựa vào cái mặt thôi. Bởi vì họ cũng chưa xuất hiện nhiều, công chúng làm sao biết tính tình họ ra sao.
Ngày nào ở các sạp báo cũng có đủ mọi hạng người tranh nhau mua báo, người lớn tuổi còn lý trí đôi chút, chứ đám trẻ con thì cuồng nhiệt thôi rồi. May mà chưa có chuyện gì lớn xảy ra.
Nhạc Thịnh Hồng luôn kìm không cho các giai nhân ra ngoài hoạt động cũng là vì lý do này.
Thời gian trôi nhanh như thoi đưa, từ đầu tháng đến cuối tháng chỉ chớp mắt một cái. Hai mươi mấy ngày bỏ phiếu rầm rộ cuối cùng cũng kết thúc, đã đến lúc chuẩn bị lên đảo.
Khương Giai Tuệ cảm thấy thời gian trôi nhanh quá, cô đang ngồi xếp bằng trên thảm để sắp xếp lại vali hành lý.
Dì Vương thấy vậy liền bảo: “Ôi dào cái con bé này, việc này cứ để dì làm cho”. Dì nói tiếp: “Con thì biết chuẩn bị cái gì.”
Giai Tuệ hóm hỉnh: “Nếu có thể, con thực sự muốn nhét dì vào vali mang đi cùng luôn, thế là có người giúp con rồi, hi hi.”
Dì Vương cười hớn hở: “Con chỉ được cái nghĩ viển vông thôi, bớt nằm mơ đi.”
Dì tiến lại lục tìm trong tủ, bảo: “Lần này con đi tận một tháng, đồ đạc mang theo không thể thiếu cái gì được. Tổ chương trình bảo tập huấn khép kín, chẳng biết có cho ra ngoài không, nên cứ chuẩn bị dư ra một chút cho chắc ăn.”
Khương Giai Tuệ đáp: “Con biết rồi, nhưng chắc cũng không cần mang nhiều quần áo đâu dì, vì ra đảo tụi con phải mặc đồng phục và đồ tập trung hết mà.”
Dì Vương phản bác: “Đừng có nghĩ thế, nhỡ đâu vẫn được mặc đồ riêng thì sao? Nếu người ta ai cũng mặc đồ đẹp của mình, còn con thì tính sao? Cứ phải chuẩn bị sẵn vài bộ. Còn đồ lót nữa này, con tránh ra một chút để dì xếp cho.”
“Dì Vương ơi, chuẩn bị cho con ít đồ ăn ngon mang theo với.” Dạo này mồm miệng cô nhạt nhẽo như nước ốc rồi.
Dì Vương lườm cô một cái: “Con đi một tháng chứ có phải đi một ngày đâu, mang đồ ăn đi nó hỏng thì sao?”
Gương mặt Giai Tuệ lập tức xìu xuống.