Vừa nói dì vừa liếc trộm sang Khương Thanh Ngọc.
Làm mẹ kiểu gì mà chẳng thấy giúp đỡ con cái chút nào vậy không biết.
Khương Thanh Ngọc coi như không thấy.
Khương Giai Tuệ mải mê xúc món salad rau củ, trông không mấy mặn mà, cô ngước khuôn mặt nhỏ nhắn lên nói: “Dì Vương đừng lo quá mà, hôm nay mới là ngày đầu tiên thôi.”
Dì Vương gắt: “Sao mà dì không lo cho được, con không biết người ta tranh cướp báo kinh khủng thế nào đâu. Đó toàn là phiếu bầu cả đấy!”
Đúng là hoàng đế không vội mà thái giám đã xoắn hết cả lên.
Dì Vương lại liếc Khương Thanh Ngọc lần nữa.
Khương Thanh Ngọc buông bát cơm xuống, nói: “Dì Vương, tôi không thể kéo phiếu cho nó được. Nếu tôi làm vậy, ngắn hạn thì hiệu quả tốt thật đấy, nhưng về lâu về dài lại có hại cho nó.”
Dì Vương vội vã: “Nhà mình có cái quan hệ ấy thì tội gì không dùng. Giúp con gái mình thì có gì là xấu đâu.”
Dì sốt ruột đến phát điên rồi.
Khương Thanh Ngọc mỉm cười: “Dì không hiểu đâu, bây giờ báo chí đưa tin đã gọi con bé là “con ông cháu cha” rồi, nếu tôi còn ra tay giúp nữa thì lời đồn đại chẳng phải càng ác hơn sao? Nó đi thi đâu phải chỉ một hai tuần, thời gian còn dài lắm. Đợi qua một thời gian nữa người ta sẽ nói, dựa vào cái gì mà nó khác biệt với mọi người, dựa vào cái gì mà nó có người trong ngành nâng đỡ. Điều đó sẽ khiến khán giả nảy sinh tâm lý phản nghịch, tẩy chay nó.”
Dì Vương biết đầu óc mình chẳng thể nào so được với Khương Thanh Ngọc.
Cái cô con gái lớn nhà mình này, lần duy nhất hồ đồ là dính vào Chu Dự Thần, còn lại chuyện gì cũng cực kỳ sáng suốt.
“Tôi biết cô thông minh, tôi chỉ lo cho con bé thôi, cô không thấy hôm nay người ta tranh nhau mua báo thế nào đâu, cứ lên là bao trọn gói luôn…”
Khương Giai Tuệ chọc chọc vào đĩa salad, bảo: “Dì Vương, dì không hiểu rồi, có khi vụ tranh mua hôm nay là do người ta tự biên tự diễn cũng nên. Dì xem, cứ làm rùm beng lên như thế thì tạo được sức nóng lớn biết bao nhiêu! Nếu hôm nay không có vụ giành giật này thì làm sao mà hot được như vậy. Bây giờ cả Hương Cảng đang bàn tán rôm rả kìa.”
Chọc, chọc, chọc.
Ăn salad mà không cho nhiều sốt thì khác gì ăn cỏ đâu chứ!
Cô đưa ánh mắt ai oán nhìn mẹ.
Khương Thanh Ngọc tảng lờ như không thấy.
Bà khẽ mỉm cười, ai bảo con đòi đăng ký đi thi làm gì? Đã muốn thi thì phải nếm mùi gian khổ thôi.
Dì Vương nghe Giai Tuệ nói xong thì ngẩn người ra, rồi kinh ngạc thốt lên: “Tự biên tự diễn á? Thế thì cũng quái chiêu quá rồi đấy?”
Khương Giai Tuệ lầm bầm: “Cũng không phải là không thể mà, mục đích là để kích động cảm xúc của mọi người, lôi kéo toàn dân tham gia mà lị.”
Cô rất rành mấy trò này, vì kiếp trước cô cũng từng là “mọt” theo dõi đủ loại show tuyển tú của các nhóm nhạc nam, nữ mà.
Cái trò này so với việc mua sữa lấy phiếu thì có khác gì nhau đâu!
Nghĩ đi nghĩ lại, mua sữa tính ra còn tốt, ít nhất còn uống được chứ không lãng phí. Ờ thì, mấy vụ đổ sữa đi thì coi như cô chưa nói gì nhé.
Còn báo này á, đến đi vệ sinh cũng chẳng dùng được.
Cô lại tiếp tục lầm bầm: “Nếu con mà là đài Cá Voi Xanh, con sẽ cho công bố số phiếu mỗi ngày luôn. Cậu cứ chờ mà xem, đảm bảo lại càng hot hơn cho coi, mấy đứa hạng thấp chắc chắn sẽ l*иg lộn lên mà đuổi theo, thế là lại càng kích cầu doanh số bán báo…”
Khương Giai Tuệ cứ lải nhải không ngớt, dì Vương đứng dậy bật tivi, vừa khéo khung giờ này đang chiếu đúng mục đó.
“Chào mọi người, tôi là Tiểu Minh của Bản tin giải trí. Mỗi buổi chiều tối, chúng tôi lại đúng hẹn xuất hiện ở đây. Tin rằng điều mọi người quan tâm nhất hiện nay chính là cuộc bình chọn của người dân cho kỳ Hoa hậu Hồng Kông năm nay. Tùng tùng tùng! Hôm nay là ngày bỏ phiếu đầu tiên, chúng tôi đã nhận được hơn bốn mươi ngàn phiếu bầu. Bây giờ, hãy cùng xem qua bảng xếp hạng nào…”