Chương 44: Toàn dân tham gia, toàn dân bàn tán 3

Dì Vương cảm động: “Bà đúng là chí tình chí nghĩa.”

Hai người vừa mới mua xong thì lại có người tiến tới: “Ông chủ, có Tuần san Giải trí không? Bao nhiêu tôi lấy hết.”

Lão bán báo hớn hở đáp: “Lại mua để bỏ phiếu hả? Tuần san Giải trí vì có vụ thi Hoa hậu nên dạo này đều in thêm số phụ, kéo dài đến tận cuối tháng kia. Ngày nào cũng có, muốn bầu thì ngày nào cũng ghé đây nhé.”

Thanh niên nọ vâng dạ lia lịa rồi ôm chồng báo vội vàng rời đi.

Người này vừa đi, người khác lại tới: “Ông chủ, có báo không?”

Chẳng cần hỏi cũng biết là muốn mua gì.

“Tuần san Giải trí hết rồi, đợi ba giờ chiều thì có đợt mới. Mai cũng có nhé.”

“Vâng.”

Chỉ trong nháy mắt đã có thêm mấy đợt người nữa đến hỏi. Dì Vương nhìn cái không khí hừng hực này mà bắt đầu hoảng hốt, dì nói: “Người ta mua kiểu này rõ ràng là có tổ chức rồi, thế này thì con bé nhà mình chịu thiệt mất thôi…”

Dì Vương lo sốt cả ruột.

Hôm nay các sạp báo ở Hương Cảng nhộn nhịp lạ thường, Tuần san Giải trí cứ ra là “bốc hơi” trong vòng một nốt nhạc. Đây rõ ràng không phải tốc độ bán báo bình thường, dù Hoa hậu Hồng Kông là chủ đề ai cũng thích xem, nhưng cũng chẳng đến mức bán nhanh như thế. Điều này rành rành là có người đang quét sạch hàng để thao túng phiếu bầu.

Đến một bà già như dì Vương còn thấy có điểm bất ổn.

Nhưng người ta bỏ tiền tươi thóc thật ra mua báo để bầu cử, có sai không? Chẳng sai chút nào!

Chính vì ngày đầu tiên tranh cướp báo quá dữ dội nên đã kí©h thí©ɧ sự nhiệt tình của đám đông, khơi dậy tâm lý của nhiều người khác: “Nếu người ta tranh nhau như thế, thì mình nhất định cũng phải tham gia.”

Con người ai cũng có tâm lý đám đông, thấy thiên hạ đổ xô đi mua báo bỏ phiếu thì mình cũng không thể đứng ngoài cuộc.

Cái gì cơ? Báo cháy hàng à? Thế thì càng phải mua cho bằng được!

Con người ta vốn dĩ càng không có được thì lại càng muốn nhúng tay vào.

Ban đầu có thể mua cũng được không mua cũng chẳng sao, bầu cũng được không bầu cũng không chết ai, nhưng giờ thì nhất định phải bầu.

Một tờ báo đáng bao nhiêu tiền đâu?

Cớ sao tôi lại không thể tham gia cơ chứ?

Các người tranh cướp đến mức tôi không mua nổi báo, vậy thì tôi càng phải mua cho bằng được.

Thế là, mấy cậu ấm cô chiêu sau khi tan học cũng chẳng vội về nhà, mà rủ nhau đi lùng sục mua báo.

“Chẳng biết đứa nào gom báo mà thất đức thế không biết, một người ôm hết sạch sành sanh, chẳng nghĩ gì đến những người bình thường như tụi mình cả!”

“Đúng thế, đi thôi, hôm nay tụi mình nhất định phải mua được. Tớ sẽ bầu cho Hứa Uyển Hân, chị ấy trông rạng rỡ, xinh đẹp dã man.”

“Á! Sao cậu lại thích Hứa Uyển Hân? Tớ phải bầu cho Khương Giai Tuệ cơ, chị ấy nhìn vừa tinh nghịch vừa đáng yêu. Chị ấy trông giống như… giống như một trái đào mật mọng nước ấy.”

“Cậu có mắt nhìn không đấy?”

“Cậu mới là đứa không có mắt nhìn ấy.”

Hai cô bạn nhỏ suýt chút nữa thì lao vào “tẩn” nhau.

Một cậu trai lên tiếng: “Mấy bà thì biết cái gì, muốn bỏ phiếu thì đương nhiên phải bầu cho Diêm Tuệ Như chứ.”

“Biến!”

Hai cô nàng đồng loạt quay lại lườm nguýt. Đàn ông ấy à, hừ!

“Thôi chúng mình mau đi tìm sạp báo khác đi…”

“Phải đấy, đi thôi.”

Dù mới là ngày đầu tiên bắt đầu bỏ phiếu nhưng sức nóng đã bị đẩy lêи đỉиɦ điểm.

Một tờ báo chẳng tốn mấy đồng bạc, thấy người ta tham gia mà mình không tham gia thì cứ cảm thấy như bị tụt hậu vậy.

Dì Vương cực kỳ lo lắng cho Giai Tuệ, lúc ăn cơm tối cứ lầm bầm mãi không thôi: “Trong đám thí sinh bọn con không biết là đứa nào mà chịu chi thế, đi gom báo khắp nơi, rồi con tính sao đây! Nếu thứ hạng thấp quá thì sau này chịu thiệt lắm đấy.”