“Em thì thích Phạm Nghi Phân cơ.”
Cậu bạn đi cùng nam sinh kia lại không đồng tình: “Rõ ràng là Khương Giai Tuệ xinh nhất.”
Mấy người họ suýt chút nữa thì xảy ra tranh cãi.
Cũng may, hai cậu học sinh nhanh chóng đến trạm và xuống xe.
Cùng lúc đó, cũng có biết bao nhiêu người giống như họ.
Giờ này, quán trà nhà họ Chung chỉ có lèo tèo vài vị khách, mấy người hàng xóm ngồi đây tán dóc. Quanh đây không phải chỉ có mỗi quán này, nhưng mọi người vẫn thân thiết với nhà họ Chung hơn cả.
Vợ chủ quán họ Chung vốn có mối quan hệ rất tốt với các bà thím quanh vùng.
Mấy người hàng xóm tụm năm tụm ba, bà thím họ Hoàng lên tiếng: “Sáng nay tôi định đi mua báo để bỏ phiếu ủng hộ cho Giai Tuệ, các bà đoán xem chuyện gì xảy ra? Mấy sạp báo quanh đây tuyệt nhiên chẳng còn lấy một tờ. Lão Bỉnh Đầu trọc bảo tôi, sáng sớm đã có người lái xe đi gom báo khắp nơi rồi. Đám nhà giàu này, ngày thường ăn yến sào bào ngư thì mình không với tới được, giờ đến cái việc bỏ phiếu Hoa hậu Hồng Kông mà họ cũng giành giật, đúng là thất đức quá.”
“Chà, dì Vương này, chị Ngọc làm ở đài phát thanh mà, sao không tranh thủ giúp Giai Tuệ quảng bá một chút nhỉ?”
Dì Vương phân bua: “Tôi nào có quản nổi chuyện của tiểu thư! Tính khí tiểu thư nhà mình các bà còn lạ gì nữa, ngay từ đầu cô ấy đã chẳng mặn mà gì với chuyện con bé tham gia thi thố rồi.”
Nói thì nói vậy, nhưng dì Vương bắt đầu ngồi không yên, dì bảo: “Không được, tôi phải đi Huỳnh Đại Tiên chuyến nữa, phải xin cho con bé một lá bùa Vạn Sự Hanh Thông mới được.”
“Hả? Chẳng phải hôm kia dì vừa đi rồi sao?”
Dì Vương đáp: “Cái này thì bao nhiêu cho đủ.”
“Dì Vương chờ tôi với, tôi về lấy ví rồi đi cùng.”
Dì Vương hối: “Được, bà nhanh cái chân lên.”
Mấy bà bạn già vội vã lên lầu, Chung Ký bật tivi lên, đúng lúc đài Cá Voi Xanh đang phát đoạn giới thiệu Hoa hậu Hồng Kông.
“Chào mọi người, tôi là thí sinh số 7…”
Chung Ký nói: “Đây là phát lại chương trình đặc biệt về Hoa hậu Hồng Kông tối qua đấy.”
Dì Vương gật đầu, dì đã xem từ tối qua rồi. Đã là chương trình vận động bình chọn thì đương nhiên phải có phần giới thiệu từng người, kèm theo ảnh chụp và những thước phim hậu trường của hai buổi ghi hình. Dì Vương đắc ý khoe: “Tối qua tôi đã ghi hình lại rồi, con bé nhà mình đúng là thiên hạ đệ nhất mỹ nhân.”
“Phải phải, con bé là đẹp nhất.”
“Thôi, tôi đi lượn một vòng xem còn tờ báo mới nào không, tôi cũng phải bầu một phiếu chứ.”
“Đúng đấy, tôi cũng đi xem sao, ủng hộ con bé một chút.”
Vì từ sáng sớm đã có người tranh nhau mua sạch báo nên những khách hàng bình thường như dì Vương hoàn toàn không mua nổi. Tuy nhiên, đài Cá Voi Xanh làm sao có thể bỏ qua cơ hội kiếm tiền, vòng đầu tiên bày ra trò bình chọn qua báo chí này mục đích chính chính là để thu lợi mà.
Đài Cá Voi Xanh vốn nổi tiếng là keo kiệt, tiền to tiền nhỏ gì cũng không buông tha.
Người giàu thực ra còn bủn xỉn hơn, dì Vương thừa hiểu điều đó!
Hồi trẻ dì từng làm việc cho nhà quyền quý mà, ừ thì, chính là nhà họ Khương.
Năm đó nhà họ Khương giàu sang phú quý lắm, lúc dì theo tam phòng rời đi cũng đã mười mấy tuổi rồi, dì vẫn còn nhớ như in sự giàu có của nhà họ Khương năm ấy. Thế nhưng người dù giàu đến mấy thì cái gì cần tiết kiệm vẫn cứ phải tiết kiệm thôi.
Vậy nên dì tin chắc đài Cá Voi Xanh sẽ cho in thêm báo.
Quả nhiên, khi dì Vương đến chùa Huỳnh Đại Tiên, dì đã mua được báo ở một sạp gần đó.
Bà thím họ Lý hàng xóm cũng mua một tờ, bảo: “Tôi nhất định phải bầu cho Giai Tuệ.”