Tờ mờ sáng, khoảng chừng ba giờ đêm, trời vẫn chưa hửng nắng, những hạt mưa nhỏ rả rích không ngừng rơi. Dẫu sớm sủa là thế, khi bầu trời còn chưa có lấy một tia sáng, nhưng những người dậy sớm mưu sinh đã bắt đầu bận rộn. Từng xấp báo được nhanh chóng bốc lên xe, phân phát đến tay các chủ sạp báo ở khắp các khu vực.
Khi sắc trời dần sáng rõ, trên đường phố cũng xuất hiện ngày một nhiều những người dậy sớm đi làm.
“Chú ơi, cho cháu một tờ Thời báo hôm nay.” Anh chàng đeo kính bước tới sạp báo.
Chủ sạp liền hỏi ngay: “Hôm nay tờ Tuần san Giải trí có tin về Hoa hậu Hồng Kông đấy, lấy một tờ không? Trên báo có phiếu bầu đấy, có thể bình chọn cho thí sinh mình thích.”
Lão vừa lôi tờ Tuần san Giải trí ra vừa đon đả: “Nhìn này, toàn đại mỹ nhân cả, cậu không ủng hộ ai à?”
Anh chàng đeo kính cận đẩy gọng kính, đáp: “Cháu…”
“Ông chủ, có Tuần san Giải trí không? Tôi bao hết.”
Anh chàng đeo kính cận còn chưa dứt lời đã bị một gã tóc vàng hoe chen ngang. Gã hớt ha hớt hải: “Nhanh, tất cả những loại báo nào có phiếu bầu đưa hết cho tôi, tôi lấy tất.”
Anh chàng đeo kính cận khó chịu: “Tờ này tôi hỏi trước mà, anh không biết thế nào là đến trước đến sau à?”
“Biến ra chỗ khác, ngần ấy tuổi đầu rồi còn hóng hớt cái gì. Ông chủ, nhanh tay lên tí.”
Ông chủ sạp: “Được được được!”
Lão nhanh chóng gói lại, bảo: “Của chú đây, tổng cộng là…”
Một tờ tiền mệnh giá ngàn đô được quăng xuống: “Khỏi thối.”
Gã tóc vàng nhảy lên chiếc mô tô, rống ga phóng đi mất dạng, thẳng tiến đến sạp báo tiếp theo.
Anh chàng đeo kính cận lầm bầm: “Cái hạng người gì thế không biết, đúng là vô giáo dục.”
Chủ sạp báo dỗ dành: “Thôi bớt giận đi. Cậu là khách quen, chẳng lẽ tôi lại không biết ý? Này, tôi lén chừa lại cho cậu một tờ đấy. Chấp gì mấy đứa trẻ ranh ấy. Đám cổ hoặc tử này còn nhỏ mà chẳng học điều hay, mình không việc gì phải đắc tội với chúng.”
Anh chàng đeo kính cận gật đầu: “Chú nói cũng phải, hạng người như thế sau này làm sao mà có tiền đồ cho được.”
Hai người vừa dứt lời, một chiếc xe con trờ tới, chàng thanh niên trên xe thò đầu ra hỏi: “Còn Tuần san Giải trí không chú?”
“Hết sạch rồi.”
Chiếc xe rú ga phóng đi.
Chủ sạp báo thốt lên: “Chết tiệt, tôi phải gọi người ngay, phải giục họ nhập thêm hàng mới được, không nói chuyện nữa, không nói chuyện nữa.”
Lão vội vã quay vào gọi điện thoại.
Anh chàng đeo kính cận lẩm bẩm: “Chuyện này có vô lý quá không nhỉ?”
Anh ta cất kỹ tờ báo rồi bước lên xe buýt. Hôm nay vận may cực tốt, anh ta tìm được một chỗ ngồi cạnh cửa sổ. Anh ta vô tình nhìn ra ngoài, đi qua liên tiếp mấy sạp báo đều thấy người vây kín mít.
“Không còn không còn, Tuần san Giải trí hết rồi, chiều quay lại đi, sáng ra có người gom hết sạch rồi…”
Thoang thoảng nghe thấy những tiếng động ấy, anh ta bỗng cảm thấy tờ báo trong tay mình bỗng trở nên vô giá lạ thường.
Anh ta lặng lẽ mở báo ra, hơn sáu mươi thí sinh được dàn trải trên hai trang giấy, mỗi người một tấm ảnh chân dung lớn, nhìn mà hoa cả mắt.
“Đại ca, báo này anh xem xong có thể cho em được không?”
Một cậu nam sinh trung học ghé lại gần, nhìn anh chàng đeo kính cận bằng ánh mắt khẩn khoản: “Sáng sớm nay em đã chạy đi mua mà không mua được.”
Anh chàng đeo kính cận: “…”
Phải làm sao đây, cảm thấy hãnh diện quá chừng.
Vì anh ta đã mua được rồi.
Anh ta vội vàng từ chối: “Không được không được, anh còn phải bỏ phiếu bầu cơ mà!”
Nam sinh: “Dạ? Anh chấm ai thế?”
Anh chàng đeo kính cận: “Dĩ nhiên là Diêm Tuệ Như rồi.”
Cậu nam sinh bĩu môi, Diêm Tuệ Như ngoài việc “to” ra thì có điểm gì đặc biệt đâu, cậu không thích.