Chương 38: Thí sinh nặng ký thì nhân duyên đều chẳng ra gì 1

Đèn cao áp sáng choang, trong phòng nóng hầm hập, người qua kẻ lại nườm nượp khiến không khí ở phim trường trở nên ngột ngạt, ai nấy đều dễ nổi nóng.

Gã nhϊếp ảnh gia thì gào khàn cả cổ: “Nhìn đây nhìn đây, đúng rồi, cười một cái, cười ngọt ngào vào, đúng đúng đúng, nhìn tôi này. Bên trái, thí sinh bên trái nghiêng người một chút, cô chắn hết người phía sau rồi. Phía sau, số 1 kia thu bụng vào đi, đừng có ưỡn ra như đang mang bầu thế!”

“Số 13, số 13 cô đừng có cười ngoác cả mồm ra thế, đây là đi thi Hoa hậu Hồng Kông chứ không phải thi xem ai ăn khỏe đâu! Cười cái kiểu ma chê quỷ hờn này mà có rớt thì đừng có đổ tại tay nghề tôi kém nhé.”

Viên Thi Vịnh tức đến mức mặt sưng lên như cá nóc, chưa từng có ai dám chê miệng cô to!

“Số 39, số 39 đừng có hất cằm kiêu ngạo quá, biết là cô đẹp rồi, nhưng đừng có lúc nào cũng trưng cái bộ mặt “tôi biết mình rất đẹp” ra như thế. Tự nhiên vào, phải tự nhiên!”

Hứa Uyển Hân đen mặt.

“Còn cái cô kia nữa, số 19 ấy, đừng có cái vẻ rụt rè như dâu con nhà lành bị bắt nạt thế. Phóng khoáng lên, tự tin lên, cười một cái xem nào! Cô đi chụp ảnh tập thể Hoa hậu chứ có phải đi dự đám tang đâu mà trưng cái bộ mặt đưa đám ấy cho ai xem?”

Đào Lệ Linh lập tức đỏ hoe mắt, bắt đầu rơi lệ.

“Mẹ kiếp, cô khóc cái gì? Mới nói một câu đã khóc, cô không nên thi Hoa hậu đâu, nên đi làm nghề khóc thuê ấy. Đúng là cái thứ “thánh thể khóc mướn” trời sinh.”

“Số 8, số 8 thu cái vẻ đắc thắng kia lại đi, cái bộ dạng chua ngoa thế kia mà lộ ra thì ai thèm bầu cho. Diễn thì cũng phải diễn cho ra hồn chứ.”

Biểu cảm của số 8 lập tức vặn vẹo trong một giây.

“Số 18, số 18 đừng có đứng đơ ra như cột điện thế, nghiêng người một chút, tay chống nạnh… Thôi thôi, đừng chống nạnh, cô chống nạnh nhìn chẳng có tí phong tình nào cả, làm mấy động tác linh hoạt sinh động hơn xem nào…”

Khương Giai Tuệ: “…”

Khó quá đi mất, ông phải nói rõ là muốn kiểu gì chứ, thế nào gọi là “linh hoạt sinh động”?

Cô suy nghĩ một chút, bàn tay nhỏ nhắn giơ lên làm động tác như khẩu súng, chỉa xéo lên trời, khẽ hếch cằm, mang theo vài phần kiêu kỳ pha chút tinh nghịch.

“Tốt tốt tốt, cứ như thế là đẹp rồi, giữ nguyên nhé!”

Nhϊếp ảnh gia vừa khen một câu, mấy người bên cạnh liền bắt chước y hệt động tác của Khương Giai Tuệ. Nhϊếp ảnh gia quát: “Dừng ngay! Ai làm dáng nấy chứ, bắt chước cô ấy làm gì? Làm sao? Cô ấy làm thì đẹp chứ các cô làm thì đẹp chắc? Có não không đấy? Định làm nền cho người ta hết à? Số 18 thanh thuần ngọt ngào, cô ấy hợp với mấy kiểu tinh nghịch này. Những người khác không hợp, phải tìm ra thế mạnh của mình chứ. Cái cô số 44 kia, cô cao nhất hội mà cứ hất cằm lên thế người ta nhìn thấu cả lỗ mũi bây giờ.”

Cái miệng độc địa của lão nhϊếp ảnh gia cứ thế “phun nọc” lên từng người một.

Lão này tính khí còn tệ hơn hẳn cái ông chụp ảnh tuyên truyền đợt trước nhiều.

“Phải tìm ưu điểm của mình, hiểu chưa hả? Sống trên đời hơn hai mươi năm rồi mà không biết mình hợp với phong cách nào à? Cùng một động tác nhưng không phải ai làm cũng đẹp đâu. Số 62, đừng có gồng gánh thế, đừng có cố nhướn vai lên, cái kiểu tóc này cũng không hợp đâu, già quá, chẳng ăn nhập gì với mặt cả, chỉnh lại đi.”

Số 62 chính là cô bạn cũ Hà Mẫn Nghi của Khương Giai Tuệ.

“Cái cô số 26 kia nữa, phong tình là phải kiểu e ấp, nửa kín nửa hở, chứ cô đây là thô tục rồi. Kéo cái áo lên đi, cùng một bộ đồ mà cô mặc trông ra cái thể thống gì thế hả? Tôi nói cho cô biết, cái gì quá đà cũng thành rẻ tiền, tiết chế lại một chút.”