“Thế thì chắc chắn nó sẽ khoái lắm cho xem.”
Hai gã dê xồm tự đắc với nhau.
…
Khương Giai Tuệ lên xe rời đi, mắt đảo ngược lên tận trời xanh vì ngán ngẩm.
Chung Bình Bình ngồi cạnh không dám hó hé lời nào.
Reng reng reng…
Tiếng chuông điện thoại vang lên, mọi người vẫn chưa kịp phản ứng gì, bác tài xế nhìn qua gương chiếu hậu nhắc nhở: “Tiểu thư ơi, điện thoại của cô kêu kìa.”
Khương Giai Tuệ: “Dạ?”
À đúng rồi, là điện thoại của cô, hôm nay mới là ngày đầu tiên sử dụng nên cô quên bẵng mất là mình có mang theo điện thoại.
Khương Giai Tuệ vội vàng bắt máy chiếc “cục gạch”.
Khương Giai Tuệ: “Alô, xin hỏi ai đấy ạ?”
Cô mới nhận máy ngày hôm qua thôi, đã có ai biết số đâu nhỉ?
Mẹ cô cho số sao? Chắc là vậy rồi.
“Chào Khương tiểu thư, tôi ở đài truyền hình Cá Voi Xanh, tôi là A Đại - trợ lý đạo diễn của chương trình. Tôi gọi để thông báo với cô một việc, mười giờ sáng mai mời cô đến đài tập hợp để quay phim quảng bá.”
Khương Giai Tuệ thắc mắc: “Phim quảng bá ạ? Đây là sắp xếp đột xuất của tổ chương trình sao? Chẳng phải lịch cũ là ngày kia mới quay tập thể sao anh?”
A Đại giải thích: “Theo kế hoạch ban đầu là vậy, nhưng chị Hồng muốn mọi người có thể phô diễn những khía cạnh tuyệt vời nhất nên đã liên hệ được với nhϊếp ảnh gia nổi tiếng thế giới Tony khi ông ấy sang Hương Cảng. Lịch trình của ông ấy chỉ trống mỗi ngày mai thôi, nên chúng tôi phải điều chỉnh thời gian.” Nếu là người khác, có lẽ anh ta còn chẳng thèm giải thích lấy một câu.
Khương Giai Tuệ đáp: “Tôi rõ rồi, tôi sẽ đến đúng giờ.”
“Được, chào cô.”
Giờ này đường xá không tắc, xe chẳng mấy chốc đã về đến đường Quảng Bá.
Hai người nhanh chóng xuống xe, Chung Bình Bình vẫn chưa hết lo âu: “Cậu xem, vừa mới bắt đầu mà đã có hạng người đó bám theo quấy rầy, sau này biết làm thế nào đây?”
Khương Giai Tuệ trấn an: “Không sao đâu, cậu đừng lo quá, chuyện nhỏ ấy mà, tớ cứ lờ đi là xong. Thời buổi bây giờ đâu còn loạn lạc như mấy năm trước nữa.”
Có bối cảnh và không có bối cảnh chính là khác nhau ở chỗ đó, trong lòng Khương Giai Tuệ thừa hiểu, với danh tiếng của mẹ và cậu cô, tuyệt đối không kẻ nào dám làm càn. Tuy có vài hạng người phiền phức như đám gián, nhưng chỉ cần mình không nể mặt, chúng cũng chẳng dám ho he gì đâu.
Cô đẩy đẩy vai Chung Bình Bình, bảo: “Thôi mà, tớ không sao đâu, chuyện này có đáng gì đâu cơ chứ. Tớ thấy cũng chẳng còn sớm nữa, cậu mau về nhà đi thôi. Tầm chiều tối khách khứa đông, về mà giúp một tay.”
“Nhưng mà…”
“Không sao đâu mà, đi đi, đi đi.” Cô đẩy Chung Bình Bình rời đi.
Khương Giai Tuệ đứng nhìn Chung Bình Bình chạy lạch bạch vào tiệm, rồi cô cũng nhanh chân chạy tót lên lầu.
Dì Vương không có nhà.
Hôm nay là ngày cố định dì Vương đi chùa Huỳnh Đại Tiên làm lễ.
Dì ấy chưa về sớm thế đâu, Khương Giai Tuệ bèn búi cao mái tóc dài, thay đồ rồi bước vào phòng tranh. Tuy Khương Giai Tuệ học rất giỏi nhưng chuyên ngành cô theo đuổi lại chẳng phải thứ gì đó mang tính “thực tế” cho lắm.
Về khoản này, mẹ cô cũng chẳng đòi hỏi gì nhiều, Giai Tuệ có thể toàn tâm toàn ý làm những việc mình thích.
Cô yên lặng ngồi trong phòng tranh, bắt đầu pha màu rồi đặt bút.
Ánh mặt trời xuyên qua lớp kính phản chiếu lên gương mặt cô, dường như có thể thấy rõ cả những sợi lông tơ mịn màng trên đôi má, làn da trắng hồng rạng rỡ, thần thái lại cực kỳ nghiêm túc và tập trung. Ánh sáng trong phòng tranh bừng sáng, dưới nét cọ của Giai Tuệ, một rừng hoa hồng rực rỡ bắt đầu hiện ra…