Chung Bình Bình lắc đầu: “Thôi đi, dì Ngọc mà cáu lên là lại mắng cho đấy.”
Khương Giai Tuệ càng thêm lý lẽ: “Cậu không nói, tớ không nói, ai mà biết được?”
Chung Bình Bình kiên quyết giữ chặt Khương Giai Tuệ: “Thế không được, cậu không sợ chứ tớ thì sợ lắm. Nghĩ đến cảnh dì Ngọc nổi trận lôi đình là tớ đã bủn rủn cả gan bàn chân rồi.”
Cô ấy dỗ dành: “Cậu coi như vì tớ mà nhịn đi có được không? Tớ xin cậu đấy đừng có ăn. Hôm qua có phải cậu sang nhà tớ mua bánh bao dứa không? Lúc đó tớ không có nhà, chứ không đố tớ dám bán cho cậu. Chuyện này mà để mẹ cậu biết thì tính sao bây giờ.”
Khương Giai Tuệ: “…”
Chung Bình Bình cái gì cũng tốt, mỗi tội gan bé như lỗ kim.
Chung Bình Bình khó khăn lắm mới lôi kéo được cô bạn thân, không dám đi dạo tiếp nữa, liền bảo: “Mua cũng hòm hòm rồi, về thôi.”
Khương Giai Tuệ ngẩn ra: “Ơ?”
Chung Bình Bình: “Về thôi về thôi, cùng về nào.” Không dạo phố nữa thì sẽ không mua bánh tart trứng, có ngon đến mấy cũng không được mua.
“Ơ kìa, cậu cái người này…”
“Về thôi nào!”
Chung Bình Bình kéo Giai Tuệ ra phía lề đường, Khương Giai Tuệ cạn lời: “…”
Đúng là cái chuyện gì không biết nữa.
Hai người đứng bên lề đường vẫy xe taxi.
Kít!
Một chiếc xe hơi màu đen dừng lại ngay bên cạnh Khương Giai Tuệ, cửa sổ xe hạ xuống, lộ ra một khuôn mặt to choán hết cả khung hình: “Khương tiểu thư?”
Gã khẽ nhếch mép, nở một nụ cười bóng lộn, tự cho là hào hoa phong nhã, kiểu cười tà mị quyến rũ rồi bảo: “Thật là khéo quá, không ngờ lại gặp Khương tiểu thư ở đây. Chào cô, cho phép tôi tự giới thiệu một chút, tôi họ La. La Vĩ Lực, tập đoàn Uy Lực Nghiệp chính là tài sản của tôi, tin rằng chắc cô cũng đã từng nghe danh. Tôi có quen biết rất nhiều người trong giới, gặp nhau thế này đúng là có duyên, tôi nghĩ chúng ta có thể trở thành những người bạn tốt của nhau. Không biết Khương tiểu thư định đi đâu, để tôi đưa cô một đoạn nhé?”
Gã đưa tay vuốt lại mái tóc chải ngược bóng mượt, rồi cực kỳ “vô ý” để lộ ra chiếc đồng hồ đeo tay phiên bản giới hạn của mình.
Khương Giai Tuệ thầm nghĩ: Đúng là ám quẻ!
Gương mặt cô không chút biểu cảm, ngay cả một nụ cười xã giao cũng chẳng buồn nở, giọng nói lại càng không chút gợn sóng: “Không cần đâu, tôi không quen biết ông.”
Khương Giai Tuệ nắm lấy tay Chung Bình Bình, dứt khoát bước dạt ra vài bước, cũng chẳng đi xa mà trực tiếp vẫy một chiếc taxi vừa trờ tới.
La Vĩ Lực nhìn qua gương chiếu hậu thấy Khương Giai Tuệ và bạn đã lên taxi, gã không nói gì. Tên tài xế thì hừ lạnh một tiếng, mỉa mai: “Đúng là hạng không biết điều.”
La Vĩ Lực đưa tay lên thổi nhẹ vào mặt đồng hồ, nở nụ cười giả tạo: “Con bé đó kiến thức nông cạn, không biết nhìn hàng hiệu ấy mà.”
Tên tài xế vội vàng nịnh nọt: “Cái tầm tuổi nó thì hiểu gì về xe sang với đồng hồ xịn chứ, đợi sau này vào nghề rồi mới biết cơ hội chỉ đến trong chớp mắt, giờ không nắm lấy thì sau này có muốn nắm cũng chẳng còn. Năm nào chẳng có cuộc thi Hoa hậu Hồng Kông, năm nào mà chả có vài đứa nổi trội, giờ không biết điều thì sau này chỉ có nước ngồi mà khóc. Nó không biết điều thì thiếu gì đứa khác biết điều hơn. Tôi thấy khóa năm nay nhiều em xuất sắc lắm, ngon nhất là con bé Diêm Tuệ Như kia kìa, dáng vóc đúng là bốc lửa thôi rồi.”
La Vĩ Lực lại không đồng tình, gã nói đầy ẩn ý: “Cô ta ấy à, tầm thường quá.”
Tên tài xế ngẩn ra: “?”
Gã liền chữa cháy ngay: “Thế con bé Phạm Nghi Phân cũng được đấy chứ, nghe đâu nó nhỏ tuổi nhất khóa này, ít tuổi nên trông thanh thuần lắm.”
La Vĩ Lực mỉm cười, giọng đầy thâm hiểm: “Cái tính tôi ấy à, chỉ thích mấy em mười tám thôi. Anh giúp tôi liên lạc xem, hẹn con bé đó ra ngoài ăn tối với tôi một bữa.”