Cô ấy lật sang trang khác: “Trang này nói về cậu này.”
#Cuộc đối đầu nảy lửa giữa đỉnh cao nhan sắc hệ sắc sảo và hệ thanh thuần, Hứa Uyển Hân và Khương Giai Tuệ, ai sẽ là người chiến thắng cuối cùng?#
#Đại mỹ nhân rạng rỡ và Đóa bạch liên hoa tuyệt sắc, Hoa hậu Hồng Kông năm nay mỗi người một vẻ, mười phân vẹn mười.#
Khương Giai Tuệ bật cười, nũng nịu: “Đúng là sợ bọn tớ không đánh nhau không bằng, mấy ông nhà báo này kích bác giỏi thật đấy.”
“Bọn cậu có không ưa nhau thì báo chí mới có nhiều tin để đăng chứ sao.”
Hai cô nàng vừa tám chuyện vừa lầm bầm, Khương Giai Tuệ xem một hồi cuối cùng cũng đọc hết, cô nói: “Hai tờ báo này là của đài Cá Voi Xanh, tớ đoán tổ chương trình chắc định xây dựng tớ và Hứa Uyển Hân thành một cặp đối thủ “trời định” rồi. Cậu cứ chờ mà xem, sau này chắc chắn sẽ còn nhiều bài so sánh nữa.”
Cuộc thi sắc đẹp gây sốt khắp thành phố năm nào cũng tạo nên một làn sóng mạnh mẽ, mọi năm đã vậy, năm nay dàn thí sinh xuất sắc nên lại càng rầm rộ hơn. Sức nóng càng cao thì chương trình càng cần có điểm nhấn để thu hút người xem, chứ nếu chỉ có thí sinh đẹp không thôi thì khó mà gánh nổi cả một show lớn.
Với “kinh nghiệm” xem vô số chương trình sống còn kiếp trước, Khương Giai Tuệ vừa nhìn qua đã thấu sạch ý đồ của tổ chương trình.
Hoa hậu Hồng Kông là của đài Cá Voi Xanh, báo chí cũng là quân nhà, nhìn cái là hiểu ngay.
Chung Bình Bình thắc mắc: “Lúc nãy bà Vương Ngọc Thường còn nói cậu là đối thủ của con gái bà ta, rốt cuộc cậu định làm đối thủ của bao nhiêu người đây?”
Khương Giai Tuệ nhún vai: “Tớ cũng chẳng biết nữa, lẽ nào trông tớ giống kiểu sinh ra để làm “bia đỡ đạn” cho người ta so sánh lắm à?”
Chung Bình Bình nghe vậy thì phì cười.
Khương Giai Tuệ khẽ hếch cằm lên, nói: “Đúng là chẳng biết làm thế nào cả, tại tớ xuất sắc quá lại còn khác biệt nữa, nên mới hay bị người ta lôi ra làm chuẩn mực để so sánh thôi.”
“Xì!”
Khương Giai Tuệ tiếp lời: “Cậu không hiểu đâu, chính vì tớ quá mạnh nên đám đối thủ mới lấy tớ ra làm đối tượng so chiếu đấy.”
Chung Bình Bình lại xì một tiếng rõ dài, nhưng rất nhanh sau đó cô nàng lộ vẻ lo lắng: “Bọn họ đều coi cậu là đối thủ, liệu có nhắm vào cậu không? Sắp tới bọn cậu còn phải tập huấn tập trung, lúc đó biết làm thế nào bây giờ.”
Càng nói cô nàng càng lo, gương mặt đầy vẻ sầu muộn.
Khương Giai Tuệ vỗ vai cô bạn thân, trấn an: “Thôi mà, không sao đâu, sợ cái gì! Chẳng lẽ tớ lại là hạng người dễ bắt nạt hay sao?”
Khương Giai Tuệ chỉ có vẻ ngoài là đóa bạch liên hoa thanh thuần thôi, chứ tính cách thì không hề đâu nhé.
Một cô em ngọt ngào trước mặt mẹ, nhưng khi đứng trước mặt người ngoài thì chưa biết ai mới là người phải dè chừng đâu.
Khương Giai Tuệ từ nhỏ đã thông minh xinh đẹp lại học giỏi, vì mồ côi cha nên mẹ và cậu lại càng thêm phần cưng chiều, đúng kiểu muốn hái sao trên trời cũng không nỡ từ chối. Ngay cả thầy cô cũng rất quý mến cô, những đứa trẻ thông minh thì bao giờ chẳng được ưu ái hơn, cô cứ thế nhảy lớp vèo vèo, tuổi tuy nhỏ nhưng nhận được rất nhiều sự quan tâm. Một cô gái lớn lên trong sự bao bọc và sủng ái như thế, tính cách ít nhiều cũng có phần kiêu kỳ, tự tôn.
Cô bảo: “Cậu ấy à, cứ như bà già ấy, cứ yên tâm đi, cậu còn không hiểu tớ chắc? Tớ đâu có dễ bị bắt nạt.”
Khương Giai Tuệ đứng dậy: “Tớ nhớ gần đây có tiệm bánh tart trứng ngon cực kỳ, đi đi, đi mua thôi.”
Chung Bình Bình cản lại: “Đừng ăn nữa, cậu sắp thi đến nơi rồi, không phải dì Ngọc bắt cậu phải ăn kiêng kiểm soát cân nặng đấy à?”
Khương Giai Tuệ nói năng hùng hồn: “Tớ biết mà, thì ăn vụng thôi!”