Cô cũng chẳng thiết tha gì việc chạm mặt hai mẹ con nhà kia đâu nhé.
Khương Giai Tuệ bịt mũi, thầm đảo mắt một cái.
Giọng Phạm Nghi Phân mang theo vài phần dè dặt, cô nàng hạ thấp giọng hỏi: “Mẹ ơi, hôm nay mình tiêu nhiều tiền quá rồi, mẹ nói thật cho con biết đi, tiền mua quần áo hôm nay ở đâu ra mà nhiều thế?”
Lỗ tai nhỏ của Khương Giai Tuệ lập tức vểnh lên nghe ngóng.
Vương Ngọc Thường chẳng mảy may để tâm: “Mua cho mày thì mày cứ mặc đi, sao mà lắm lời thế?”
Phạm Nghi Phân: “Nhưng mà…”
“Nhưng nhị cái gì, mày là mẹ hay tao là mẹ? Mày cứ nghe tao là không sai đâu. Đã muốn biết thì tao nói luôn cho con hay, tiền này là mượn của lão Phì đấy.” Vương Ngọc Thường trực tiếp thay luôn bộ đồ mới vừa mua, đắc ý ngắm nghía trước gương, xuýt xoa: “Đúng là hàng hiệu có khác, xịn thật.”
Phạm Nghi Phân hít một hơi lạnh, run rẩy nói: “Mẹ, sao mẹ dám cơ chứ? Chỗ lão Phì là cho vay nặng lãi mà, mình không trả nổi đâu. Nhà mình hiện giờ còn nợ anh Cường tận hai mươi vạn, giờ mẹ lại mượn tiền lão Phì, lấy gì mà trả bây giờ.”
Cô nàng suýt chút nữa thì bật khóc.
“Không được, không được đâu, giờ mình đi trả áo quần đi mẹ, rồi đem tiền đi trả nợ ngay.”
Vương Ngọc Thường chống nạnh: “Cái con bé này bị làm sao thế hả? Mày quên lúc mua mày sướиɠ thế nào rồi à? Giờ đem trả thì mày còn mặt mũi gì nữa? Lúc đó người ta bàn tán về mày thế nào? Quên lúc mua đồ mày vênh váo ra sao rồi phỏng? Với lại mày đi thi Hoa hậu Hồng Kông mà định mặc mấy thứ hàng chợ rẻ tiền chắc? Cũng phải có lấy một bộ mà giữ thể diện chứ. Thế giờ mày bảo xem, mấy cái váy này, mày nỡ trả cái nào? Nói đi? Mày nỡ trả cái nào? Cái nào chẳng là bộ mày ưng nhất?”
“Nhưng mà, nhưng mà nếu không trả, mình lấy đâu ra tiền trả nợ…”
Phạm Nghi Phân không nỡ buông tay, nhưng cũng thừa biết lão Phì chẳng phải hạng người dễ đối phó.
“Thế giờ mày nói đi, là trả hết hay trả cái nào? Nói xem?” Vương Ngọc Thường dồn ép.
Phạm Nghi Phân nắm chặt túi đồ, không nỡ buông. Đây là lần đầu tiên cô nàng được mua quần áo đắt tiền như vậy, hạng gia đình như họ ngày thường lấy đâu ra cơ hội này? Cô nàng cắn môi, im lặng không nói gì nữa.
Vương Ngọc Thường hừ lạnh một tiếng, bảo: “Mày cứ yên tâm mà cầm lấy, chỉ cần mày nổi bật được ở kỳ thi Hoa hậu Hồng Kông, lúc đó còn lo gì không có tiền? Người giàu ngoài kia đầy rẫy ra đấy thôi. Thi Hoa hậu là để gả vào hào môn! Chỉ cần mày gả được vào chỗ tốt, thì mười mấy hai mươi vạn này đối với người giàu chẳng qua chỉ là móng tay thôi. Mày nghĩ xem tại sao lão Phì lại dám cho tao mượn tiền, chẳng phải vì lão cũng nhìn ra tiền đồ sau này của mày đó sao?”
Phạm Nghi Phân: “Nhưng mà… ngộ nhỡ con không đậu thì sao…”
“Con nhỏ ngốc này, sao mà không đậu được? Mày thanh tú đáng yêu thế này, đàn ông đứa nào chẳng thích.”
Phạm Nghi Phân bặm môi, nói khẽ: “Mẹ ơi, những người khác cũng đẹp lắm. Hứa Uyển Hân, Khương Giai Tuệ, ai cũng vừa xinh đẹp lại vừa có khí chất.”
Cô nàng lại thở dài một tiếng, nói: “Mẹ à, lúc nãy thái độ của mẹ với Khương Giai Tuệ tệ quá, mẹ đừng có lúc nào cũng đi đắc tội người ta như thế được không?”
Vương Ngọc Thường trợn mắt, mắng: “Cái con ranh này, mày định ngu đến chết à? Việc gì phải khách sáo với nó, chẳng lẽ nó giúp được gì cho mày chắc? Có muốn kết bạn thì cũng phải tìm đứa như Hà Mẫn Nghi ấy. Tao nghe ngóng rồi, ông chủ lớn của tập đoàn họ Hà - Hà lão gia chính là ông nội của Hà Mẫn Nghi đấy. Mày qua lại với nó, sau này giao thiệp toàn hạng quyền quý, mới quen biết được nhiều đại gia. Loại người đó mới đáng để kết giao, chứ cái thứ như Khương Giai Tuệ thì có gì mà dây dưa? Tao nói cho mày biết, bọn mày chính là đối thủ cạnh tranh lớn nhất đấy. Tao hỏi thăm hết rồi, trong số thí sinh dự thi, chỉ có hai đứa mày là mới mười tám tuổi thôi. Mày thì học hành không đến nơi đến chốn, nó lại là sinh viên đại học, đến lúc đó không tránh khỏi bị người ta đem ra so sánh đâu. Mày cứ sáp lại gần nó để làm nền cho nó chắc?”