Chung Bình Bình kéo Khương Giai Tuệ rời đi, bước chân rất vội.
Khương Giai Tuệ thắc mắc: “Có chuyện gì thế?”
Chung Bình Bình cắn môi, đáp: “Cậu cứ đi theo tớ đã.”
Khương Giai Tuệ không phản đối, cô thừa hiểu tính cách của Chung Bình Bình, vốn là người nhát gan sợ phiền phức chứ chẳng bao giờ làm càn. Theo Chung Bình Bình ra khỏi trung tâm thương mại, cô lại hỏi: “Cậu không sao chứ?”
Sắc mặt Chung Bình Bình trắng bệch như tờ giấy.
Cố nén cảm xúc, Chung Bình Bình hỏi: “Người đàn bà đó tên là Vương Ngọc Thường, đúng không?”
Khương Giai Tuệ đáp: “Tớ không rõ lắm, dì ấy là mẹ của Phạm Nghi Phân, họ Vương thì đúng rồi. Cậu quen à?”
Vẻ mặt Chung Bình Bình càng thêm khó coi, cô nói: “Bà ta không phải hạng người tử tế đâu, năm đó chính bà ta đã lôi kéo bố tớ vào con đường cờ bạc. Loại người này chuyên đi dắt mối, làm mồi cho người ta xuống hố, tâm địa cực kỳ độc ác. Bất kể là bà ta hay người nhà bà ta, cậu cứ liệu mà tránh xa ra. Đừng có coi họ là bạn, hạng người đó không dây vào được đâu, cứ hễ quen thân một chút là bà ta sẵn sàng giăng bẫy lừa cậu vào sòng bạc ngay, tuyệt đối đừng để mắc lừa.”
Khương Giai Tuệ bắt đầu nghiêm túc hẳn lên, cô hỏi lại: “Là bà ta sao?”
Chung Bình Bình gật đầu.
Gia đình Chung Bình Bình vốn dĩ cũng thuộc hàng trung lưu, bố cô mở một nhà hàng, riêng nhân viên đã có hơn hai mươi người. Mẹ cô là nghệ sĩ của đài Cá Voi Xanh, chuyên hát kịch Quảng Đông, cuộc sống cả nhà rất sung túc, điều kiện khá giả.
Chỉ là khi Chung Bình Bình còn nhỏ, bố cô bị một khách quen dẫn đi đánh bạc, cứ thế dăm lần bảy lượt, cả cửa hàng lẫn nhà cửa đều nướng sạch vào sòng. Bố cô bị người ta chặt mất một ngón tay út, bà nội cô vì bị đám đòi nợ ép đến đường cùng mà xảy ra tai nạn qua đời, cũng chính vì thế mà bố cô mới đau đớn hối hận, quyết tâm cai nghiệp đỏ đen.
Gia đình cô cũng mới chỉ gượng dậy được vài năm gần đây thôi.
Dù vậy, căn nhà và cửa hàng họ đang ở hiện nay đều là thuê lại của nhà Khương Giai Tuệ.
Chung Bình Bình nắm chặt lấy tay Khương Giai Tuệ, lực đạo rất mạnh, cô vội vã dặn dò: “Cậu phải hứa với tớ, tuyệt đối không được qua lại với con bé Phạm Nghi Phân kia. Tớ chẳng tin cái loại “tre già măng mọc” gì đâu. Nhìn nó có vẻ nhiệt tình cởi mở đấy, nhưng ai mà biết được liệu nó có cùng mẹ nó đi lừa người không. Bà mẹ nó năm xưa lúc qua lại với nhà tớ cũng đeo cái mặt nạ người tốt y hệt như vậy. Nhân phẩm của mấy kẻ nghiện bạc không tin được đâu.”
Khương Giai Tuệ gật đầu, cực kỳ nghiêm túc nói: “Tớ biết rồi, tớ sẽ ghi nhớ kỹ trong lòng, cậu yên tâm đi.”
Chung Bình Bình khẽ thở phào nhẹ nhõm: “Cậu đừng có xem nhẹ chuyện này đấy.”
Khương Giai Tuệ đương nhiên không xem nhẹ, cái bà dì kia đến con gái ruột còn dám đem bán thì còn hy vọng gì vào liêm sỉ nữa. Cô nói: “Yên tâm đi, tớ không chủ quan đâu.”
Cô quan sát Chung Bình Bình, thấy sắc mặt bạn vẫn còn tái nhợt, lại hỏi: “Cậu không sao chứ? Thấy trong người không khỏe à?”
Chung Bình Bình hít một hơi thật sâu: “Tớ muốn đi vệ sinh.”
Cứ mỗi lần gặp chuyện gì căng thẳng là cô lại buồn đi vệ sinh. Thảo nào mẹ cô không tán thành việc cô đăng ký thi Hoa hậu Hồng Kông, chứ không thì người ta đi thi, còn cô cứ hết lượt này đến lượt khác chạy vào nhà vệ sinh, trông có ra thể thống gì không cơ chứ?
Khương Giai Tuệ nhìn trạng thái của Chung Bình Bình là biết không ổn, liền vội nói: “Đi, chúng mình đi vệ sinh đã, không sao đâu! Đừng cuống.”
Chung Bình Bình “ừm” một tiếng. Đây là cái tật từ nhỏ của cô ấy, hồi bé có người đến nhà đòi nợ làm cô ấy sợ đến mức tè dầm ra quần, lại còn bị người ta khinh bỉ nhạo báng, nên cứ hễ căng thẳng là lại bị như vậy.
Hai người vừa mới ra khỏi cửa lại phải quay ngược trở vào, đi thẳng tới khu vệ sinh ở tầng một.
Đã mất công đến đây, Khương Giai Tuệ cũng vào trong luôn.
Thật khéo làm sao, Khương Giai Tuệ còn chưa kịp ra ngoài thì lại nghe thấy giọng của Phạm Nghi Phân.
Đúng là Hương Cảng nhỏ thật, mà cái trung tâm thương mại này cũng nhỏ nốt, sao mà cứ gặp nhau suốt thế không biết.