Chương 30: Chị em thân thiết 3

Khương Giai Tuệ lúc này trông càng giống một quả đào lớn, làm tôn lên làn da trắng sáng.

Cô bán hàng: “Cô Khương, chiếc váy liền này màu rất hồng hào và tươi tắn, nhiều người rất thích, nhưng mặc vào lại bị dìm da, nên cuối cùng đành phải tiếc nuối bỏ qua. Cô mặc thật sự quá đẹp, chiếc váy này cứ như được may riêng cho cô vậy.”

Khương Giai Tuệ nhìn vào gương một lúc rồi gật đầu: “Thế thì gói lại luôn giúp tôi nhé.”

“Vâng ạ.”

Khương Giai Tuệ vui vẻ vô cùng, đi mua sắm sợ nhất là không mua được gì.

Chỉ cần có thành quả là cực kỳ cực kỳ vui.

“Mẹ, chúng ta vào tiệm này xem một chút đi.” Một giọng nữ trong trẻo vang lên.

Khương Giai Tuệ đang thay đồ trong phòng thử đồ, nên cảm thấy giọng nói này hơi quen tai.

Cô còn chưa kịp nhớ ra, thì đã nghe thấy tiếng phụ nữ phản đối từ bên ngoài: “Quần áo ở tiệm này không hợp với con đâu, mẹ nói con nghe này, giờ con đi thi sắc đẹp, nên phải mặc đồ phong tình một chút, sεメy một chút mới đẹp hơn. Cái này không hợp đâu, con nghe lời mẹ, chúng ta sang đối diện xem đi, cái váy kia không tệ đâu, con nhìn xem, trễ vai lộ xương quai xanh, lúc đó phối với một sợi dây chuyền kim cương, chẳng phải đẹp bùng nổ sao?”

“Nhà mình đâu có tiền mua dây chuyền kim cương.”

“Con ngốc này, nhà cô gái xinh đẹp nào tự mua dây chuyền chứ? Cái này phải đợi đàn ông tặng, chỉ cần con thể hiện tốt, lúc đó mấy cậu công tử nhà giàu kia chẳng phải sẽ tranh nhau tặng trang sức cho con sao.”

Khương Giai Tuệ lúc này nghe ra rồi, đây chẳng phải là Phạm Nghi Phân và mẹ cô bé sao?

Khương Giai Tuệ bước ra khỏi phòng thử đồ, cô bán hàng lập tức tiến lên gói quần áo cho cô.

Phạm Nghi Phân đang định bước vào cửa hàng đối diện, vô tình nhìn thấy Khương Giai Tuệ, cô bé liền chào hỏi: “Khương Giai Tuệ, trùng hợp quá, cậu cũng đi mua sắm à.”

Khương Giai Tuệ cười toe toét: “Đúng rồi.”

Cô nhìn hai mẹ con, tay họ cũng xách vài túi đồ, Phạm Nghi Phân vui vẻ hỏi: “Cậu mua gì thế? Tớ xem với.”

Cô bé khá dạn dĩ, trực tiếp ghé sát lại thò đầu nhìn, Khương Giai Tuệ cũng không làm bộ làm tịch, cô trong trẻo nói: “Là váy liền, tớ mua mấy chiếc váy liền. Còn hai mẹ con cậu thì sao? Cũng mua được nhiều ghê.”

Phạm Nghi Phân vui vẻ: “Tớ cũng mua váy liền, xem này, màu đỏ tươi, tớ thấy màu này rất hợp với tớ.”

Khương Giai Tuệ: “Ừm, đẹp lắm.”

Phạm Nghi Phân đắc ý: “Đương nhiên rồi, đắt lắm đấy, hàng hiệu cơ.”

Hai người chào hỏi nhau, còn mẹ của Phạm Nghi Phân thì cứ đánh giá Khương Giai Tuệ từ trên xuống dưới, vẻ mặt không được tốt. Bà ấy mím môi, nói: “Tiểu Nghi, chúng ta còn đồ phải mua, đi thôi.”

Tất cả những người cạnh tranh với con gái mình, bà ấy đều rất ghét.

Khương Giai Tuệ là đối thủ cạnh tranh mạnh, nên bà ấy càng ghét hơn.

Bà ấy bực bội nói: “Có gì mà phải nói chuyện chứ, có quen biết thân thiết gì đâu.” Bà ấy kéo con gái mình lại, nói: “Con đấy, con là ứng cử viên sáng giá đấy, đừng có ngây thơ mà coi tất cả mọi người là người tốt, cẩn thận kẻo bị người ta tính kế. Biết đâu người ta muốn ké fame của con, nên mới giả vờ làm chị em tốt với con đấy.”

Khương Giai Tuệ nhướng mày rồi nói: “Cô nói chuyện khó nghe quá rồi đó ạ? Nếu cô đã nói khó nghe như thế thì cháu cũng có thể nói, ai ké fame của ai còn chưa biết đâu.”

Khương Giai Tuệ trông thanh thuần ngọt ngào, vẻ ngoài ngoan ngoãn.

Nhưng thật ra, cô cũng có chút tính khí của riêng mình.

Khương Giai Tuệ liếc mắt với mẹ Phạm một cái.

Chung Bình Bình lộ vẻ khó xử, cô ấy kéo tay Giai Tuệ rồi nói: “Chúng ta đi thôi.”

Khương Giai Tuệ không phản đối, nhưng cô tỏ ra rất khıêυ khí©h, cô cười với mẹ Phạm một cái, rồi vẫy tay: “Phạm Nghi Phân, hẹn gặp lại nha.”