Chương 4: Tham gia cuộc thi Hoa hậu Hồng Kông 1

Trời mưa to như trút nước, từng chiếc taxi lao đi vun vυ"t.

Giai Tuệ gọi xe mãi không được nhưng may là nhà cô lại nằm ngay trên đường Quảng Bá Đạo, chỉ cách Đài Lam Kình Ngư – một trong “Ngũ Đài Sơn” – có mỗi một con phố nên cô cứ thế chống dù và lội nước đến Lam Kình Ngư. Cô vừa nhìn lại đôi giày da nhỏ của mình thì thấy toàn là bùn đất.

Giai Tuệ bĩu môi tỏ vẻ chê bai rồi lập tức đi đến góc tường, lấy khăn giấy ra lau giày. Chỉ một lát sau thì lại có mấy cô gái khác từ bên ngoài chạy vào, một cô gái tóc xoăn lượn sóng giậm chân than vãn: “Chết rồi chết rồi, váy này của tớ là váy thuê đấy, đồ hiệu hẳn hoi, không được dính nước đâu. Tiêu rồi tiêu rồi. Thế này thì trả lại kiểu gì đây!”

Bên cạnh cô ấy là một cô gái có thân hình mảnh dẻ, quyến rũ. Vì không mang dù nên ướt sũng cả người, quần áo dính chặt vào da thịt, nửa kín nửa hở, cô ấy giậm chân nũng nịu than vãn: “Ôi chao, ướt hết cả rồi, làm sao bây giờ? Thế này thì sao mà lên hình được chứ.”

Cô ấy cứ xoay qua xoay lại, chiếm ngay vị trí cửa ra vào, ánh mắt không ngừng quét về phía cổng lớn rồi cứ uốn éo, uốn éo.

Cô gái tóc ngắn vừa bước vào thì trợn trắng mắt như sắp lật lên trời rồi khinh bỉ lẩm bẩm: “Đồ hồ ly tinh dâʍ đãиɠ.”

“Cô nói ai đó?”

“Ai trả lời thì là người đó.”

Hai người lập tức nhìn nhau trừng mắt giận dữ.

Đúng lúc này, một chiếc taxi đỗ lại ở cửa, một bà cô trung niên mặc đồ đỏ rực rỡ kéo tay một cô gái trẻ chạy vào, vừa vào cửa đã làm ầm lên: “Tránh ra, tránh ra, thật là, đứng chắn đường ở cửa làm cái gì! Con gái tôi là Hoa hậu Hồng Kông đó, tương lai sẽ là đại minh tinh. Bị dính mưa mà cảm lạnh thì mấy người đền nổi không hả? Bé cưng lại đây, mau lau khô đi, muốn chết hả, mưa lớn thế này, uổng công mẹ trang điểm cho con rồi, lỗ vốn muốn chết.”

Cô gái bên cạnh ngượng ngùng nhìn mọi người xung quanh, thấy ai nấy cũng mang vẻ mặt hóng chuyện nên cô ấy cố nén xấu hổ mà cười một cái rồi nói khẽ: “Mẹ, mẹ nói nhỏ thôi.”

Bà cô trung niên trợn mắt: “Sao hả, mẹ có nói sai đâu.”

Mặt cô gái kia càng đỏ hơn rồi nhỏ giọng nói: “Mẹ!”

Bà cô chỉnh sửa lại quần áo cho con gái rồi nói: “Thôi thôi, mẹ không nói nữa, con đó, phải thể hiện thật tốt. Con xinh đẹp thế này, không có lý nào lại không đoạt giải cả! Con mà đoạt giải cao thì hai mẹ con mình sẽ có cuộc sống tốt, ăn ngon mặc đẹp. Mẹ trông cậy hết vào con đó.”

“Chậc.”

Cô gái trẻ vừa bước vào nghe thấy lời này thì cười nhạo một tiếng. Cô gái đi cùng bên cạnh vội kéo áo cô ấy. Cô gái trẻ xinh đẹp không thèm để ý mà quét mắt nhìn hai mẹ con họ từ trên xuống dưới rồi sửa lại mái tóc dài của mình, quay sang hỏi nhân viên bảo vệ ở cổng: “Đến phòng số hai đi đường nào?”

Bảo vệ đã thấy nhiều cảnh huyên náo như vậy nên nói: “Đi thẳng rẽ trái là cửa thứ hai.”

Bà cô hừ một tiếng, định nói lại mấy câu thì con gái bà ta lại vội vàng ngắt lời mẹ rồi nói: “Mẹ, sắp trễ rồi, con cũng phải vào đây. Mẹ đợi con ở cổng nhé.”

Mấy cô gái khác ở cửa nghe vậy cũng không rảnh mà hóng chuyện nữa, vội vã chạy về phía phòng số hai, ai cũng hối hả, chỉ có Khương Giai Tuệ ở phía sau chậm rãi thong thả, còn mấy phút nữa, miễn không trễ giờ là được. Khoảnh khắc Khương Giai Tuệ bước vào phòng số 2 đúng vừa kịp giờ.

Vừa bước vào cửa, cô đã cảm nhận được ánh mắt của mọi người đồng loạt nhìn về phía mình.

Khương Giai Tuệ cúi đầu kiểm tra lại toàn thân mình, tò mò hỏi: “Tôi có gì không ổn hả?”

Mọi người lập tức lắc đầu.

Khương Giai Tuệ lại nhìn đồng hồ một cái rồi tươi tắn nói: “Tôi cũng không trễ giờ mà.”

“Không trễ, không trễ, hôm nay trời mưa, vẫn còn nhiều người chưa tới đâu”. Cô gái tóc xoăn lượn sóng lên tiếng: “Cô là Khương Giai Tuệ phải không? Hôm nay tôi có thấy cô trên báo, ngoài đời cô xinh hơn trong ảnh nhiều quá.”

Khương Giai Tuệ mỉm cười ngọt ngào: “Đó là ảnh lúc tôi mới nhập học bốn năm trước, lúc đó còn nhỏ lắm.”