Chương 28: Chị em thân thiết 1

Khương Giai Tuệ không có nhiều bạn bè thân thiết.

Cô đi học sớm hơn các bạn, rồi giữa chừng lại nhảy lớp vài lần vì học giỏi, nên khi còn bé tí cô đã phải học cùng với một đám anh chị lớn hơn cô vài tuổi. Mọi người thì đều tụ tập chơi với những người cùng trang lứa, nên ai mà muốn chơi với một đứa trẻ con chứ. Không chỉ thế, vì cô là học sinh chuyên ngành mỹ thuật, nên sau giờ học và các kỳ nghỉ cô đều phải đến phòng vẽ, nên càng không thể hòa đồng với mọi người. Sau này học đại học cũng vậy, mười bốn tuổi cô đã đỗ đại học, nên các bạn cùng lớp cô hoàn toàn không cùng lứa tuổi với cô.

Các bạn cùng lớp cô thì đang chìm đắm trong chuyện tình yêu lãng mạn, còn cô thì vẫn còn chơi bời nhảy nhót với thế giới Maka Paka kia.

Thật sự chẳng có ai trong số bạn bè cùng lớp muốn rủ cô chơi cùng.

Cô chỉ có một cô bạn thân là người thuê nhà của cô, Chung Bình Bình, người hay giúp việc ở quán trà lầu dưới. Chung Bình Bình lớn hơn cô một tuổi, không thi đỗ đại học, nên cứ ở nhà phụ giúp việc ở tiệm, hai người quen thân nhau cũng vì là hàng xóm cũ đã mười mấy năm rồi.

Khương Giai Tuệ hẹn Chung Bình Bình đi mua sắm, nên hai người đã tập trung ở lầu dưới từ sáng sớm.

Cả hai người đều không biết lái xe, nên Khương Giai Tuệ đã gọi taxi. Những hôm trời không mưa, ở khu vực này gọi xe rất dễ, vì khu vực này có nhiều người nổi tiếng, nên việc kinh doanh của taxi cũng rất tốt.

Chung Bình Bình rất vui vẻ chia sẻ chuyện gia đình với Giai Tuệ, cô ấy vui vẻ nói: “Giai Tuệ, anh trai tớ mua xe rồi, nên sau này chúng ta ra ngoài chơi sẽ có tài xế, lúc đó có thể nhờ anh ấy chở chúng ta đi.”

Khương Giai Tuệ vạch trần cô ấy: “Có xe thì cũng phải có thời gian chứ, mẹ tớ cũng có xe đây, nhưng có rảnh mà chở chúng ta đi đâu.”

Chung Bình Bình nghĩ lại thấy đúng, gật đầu: “Cũng phải ha, anh tớ sáng sớm nay đã đi rồi, anh ấy nói sáng nay còn phải họp thường kỳ nữa. Lẽ ra sáng nay tớ đã muốn đi nhờ xe một chuyến rồi. Nhưng anh tớ nói là cuối tuần được nghỉ sẽ chở chúng ta đi dạo.”

Gia đình hòa thuận, Chung Bình Bình rất vui.

Cô ấy không nhịn được lại nói: “Tớ kể cho cậu nghe một bí mật nhé.”

Cô ấy ghé sát vào Giai Tuệ, thì thầm bên tai cô.

Khương Giai Tuệ tò mò nhìn cô ấy, hàng mi dài chớp chớp.

Chung Bình Bình nói nhỏ: “Mẹ tớ đang tính nhờ người cho tớ vào lớp đào tạo diễn viên của đài Lan Kình Ngư năm nay.”

Cô ấy đầy mong chờ nói: “Nếu mà vào được thì tốt quá, tuy lương cứng không nhiều, nhưng cũng có tiền. Tớ còn có thể đóng vai phụ nhỏ trong phim của đài Lan Kình Ngư, lúc đó đều có lương mà lấy.”

Cô ấy giúp việc ở cửa hàng nhà mình thì không có lương, chỉ khi thiếu tiền cô ấy mới xin bố mẹ, tuy nói là lúc nào xin cũng được, nhưng đã là cô gái lớn rồi, nên cũng không tiện lắm.

Khương Giai Tuệ rất mừng cho cô bạn thân, nên cô nắm tay cô ấy rồi nói: “Thế thì tốt quá rồi, sao bố mẹ cậu lại nghĩ thoáng ra thế?”

Hồi cô đăng ký cuộc thi Hoa hậu Hồng Kông cô đã rủ Chung Bình Bình đi cùng rồi, nhưng vợ chồng nhà họ Chung không đồng ý, nên Chung Bình Bình đương nhiên không dám tự ý làm. Không ngờ lần này họ lại để cô ấy vào lớp đào tạo diễn viên.

Khương Giai Tuệ rất ngạc nhiên, Chung Bình Bình dịu dàng nói: “Tớ đâu phải là tiên nữ gì đâu, nên thi cuộc thi Hoa hậu Hồng Kông không được đâu. Tuy vào lớp đào tạo diễn viên cũng là làm nghệ sĩ, nhưng với vẻ ngoài bình thường như tớ thì chắc cũng chỉ đóng vai phụ thôi. Mẹ tớ nói là dù thế nào thì cũng là một công việc chính thức, nên có thể tự nuôi sống bản thân mà không cần lấy tiền ở nhà là đã tốt lắm rồi.”

Khương Giai Tuệ không đồng tình với lời của dì Chung một chút nào.

Cô thật sự không thể hiểu được tại sao các bậc cha mẹ lại cứ phải hạ thấp con gái mình. Cả ông Chung và dì Chung đều luôn luôn nói xấu Chung Bình Bình.