Chương 20: Ông thì tính là cái thá gì! 2

Nghĩ đến đó, cô liền cảm thấy như này đã là quá tốt, quá tốt rồi.

Những điều cô không đạt được ở kiếp trước thì kiếp này đều đã có, vậy đương nhiên phải sống thật tốt rồi.

Cô điều chỉnh tâm trạng, nhìn cơn mưa ngoài cửa sổ vẫn chưa tạnh, lẩm bẩm: “Không biết bà Khương có mang ô không nhỉ, hay là lát nữa tan tầm, mình đi đón mẹ?”

Nhưng cô nhanh chóng lắc đầu.

Cô đừng có làm trò quái gở gì, làm như vậy e là sẽ dọa chết bà Khương mất.

“Sao cơn mưa này cứ mãi không ngớt thế nhỉ.” Khương Giai Tuệ lại than phiền một câu, đứng dậy mở TV, lúc này đang chiếu lại bộ phim truyền hình tối qua của Lam Kình Ngư. Dì Vương mê mẩn theo dõi, Khương Giai Tuệ vốn dĩ cũng rất mê

Kết quả là bây giờ cô đã có ký ức của kiếp trước, cô biết kết cục rồi.

Tốt, trong tích tắc cô liền không muốn xem nữa.

Khương Giai Tuệ chuyển kênh, ồ, đài đối thủ của Lam Kình Ngư, lúc này cũng đang phát phim truyền hình.

Thôi được, cũng có ấn tượng, không xem nữa.

Hoàn toàn không có gì hồi hộp cả.

Cạch cạch.

Tiếng mở cửa vang lên ở cửa ra vào, Khương Giai Tuệ ngẩng đầu lên thì thấy dì Vương đã về.

Dì Vương ngạc nhiên vì cô về sớm như vậy, dì ấy nói: “Ôi chao, sao con về sớm thế? Bên đài truyền hình quay xong rồi hả? Đông người không? Môi trường thế nào? Có ai bắt nạt con không?”

Trong lòng dì Vương, Khương Giai Tuệ chỉ là một đứa trẻ nhỏ, cần được quan tâm chăm sóc mọi nơi mọi lúc.

Khương Giai Tuệ: “Chỉ chụp ảnh thôi mà, nhanh lắm. Dì mua gì đấy ạ?”

Cô tò mò nhìn, câu hỏi này lại chạm đúng nỗi lòng của dì Vương.

Dì Vương than vãn: “Ôi trời ơi, trận mưa này, hôm nay dì đi chợ cá, chẳng còn thứ gì ngon nữa. Nè, con xem. Chỉ còn lại mấy con tôm tích này, dì bao hết rồi. Ban đầu còn nói hôm nay có cá tươi về, kết quả là chẳng có tí nào. Mấy con tôm tích này còn đắt hơn ba phần so với mọi khi. May mà dì quen với Bưu đầu cá, chứ không thì không mua được. Con nói xem, chuyện này nói ra ai mà tin, có tiền cũng không tiêu được.”Chương 12: Ông Lại Là Cái Thá Gì 2

Khương Giai Tuệ: “Đúng là phải nhờ dì tất, tối nay chúng ta chỉ ăn tôm tích thôi à dì?”

Dì Vương: “Dì còn mua một con ngỗng quay nữa. Nè, con xem, vì mua nó mà dì phải đi xe đến tận Phố Thâm Thủy đấy. Gần đây thấy con ăn uống không có khẩu vị nên dì đội mưa đi đó.”

Khương Giai Tuệ cười hì hì ôm cổ dì Vương, nói: “Dì Vương, con biết dì thương con nhất mà.”

Dì Vương: “Con biết là tốt rồi.”

Dì ấy nói: “Buông ra buông ra, dì biết con thích dì nhưng đừng làm lỡ việc của dì chứ. Dì phải nhanh chóng ngâm gạo, tối còn nấu cơm om. Làm cơm trộn được không?”

Khương Giai Tuệ: “Dạ.”

Cô mềm mại ngọt ngào, như cái đuôi nhỏ lẽo đẽo theo dì Vương.

Dì Vương: “Con tự đi chơi đi, theo dì làm gì. À đúng rồi, dì còn phải ra ngoài một chuyến. Chết rồi chết rồi, con xem dì quên mất rồi, dì còn phải đi lấy đồ giặt khô cho mẹ con nữa, mai bà ấy phải mặc. Mẹ con cứ hay làm mấy chuyện thế này, cứ thích sát nút mới báo, đúng là hết nói nổi.”

Khương Giai Tuệ: “Dì để con đi cho, ở tiệm Trần Ký phải không ạ?”

Dì Vương: “Đúng, Trần Ký đấy, nhưng thôi để dì đi, ngoài trời đang mưa. Con khô ráo sạch sẽ rồi thì đừng ra ngoài nữa. À mà này, con gái út nhà Trần Ký lần này cũng đăng ký tham gia cuộc thi Hoa hậu Hồng Kông đấy, nghe nói đã được chọn rồi, con có gặp không?”

Khương Giai Tuệ: “Ai cơ ạ! Con không quen con gái út nhà Trần Ký, con chỉ gặp con trai lớn nhà họ thôi.”

Dì Vương nghĩ nghĩ: “Gọi, gọi là gì ấy nhỉ? À đúng rồi, gọi là Gia Bích.”

Khương Giai Tuệ suy nghĩ một chút, gật đầu: “Ồ, vậy thì con biết rồi, hôm nay có gặp.”

Trí nhớ Khương Giai Tuệ rất tốt, cô đi học sớm lại còn học nhảy lớp, mười bốn tuổi đã thi đậu đại học rồi. Sang tuổi mười tám, cô cũng tốt nghiệp đại học. Không dám nói là nhớ như in, nhưng trí nhớ của cô tốt hơn người bình thường rất nhiều.

Cô lập tức nhớ lại dáng vẻ của Trần Gia Bích hôm nay.