Khương Giai Tuệ im lặng nằm trên ghế sô pha, trong lòng chột dạ không dám nhúc nhích, cứ để mặc mẹ hành động, ngoan ngoãn như một chú thỏ trắng. Khương Giai Tuệ cũng biết, nếu mình mà ra ngoài với bộ dạng này thì sẽ mất mặt lắm, nhưng cô cũng không cố ý hành hạ bản thân như vậy, đêm qua cô thật sự không ngủ ngon được.
Ai mà đột nhiên nhớ lại kiếp trước, thức tỉnh tiềm thức, thì cũng sẽ giống hệt cô thôi.
Khương Giai Tuệ cảm thấy, biểu hiện của mình đã là rất tốt rồi, dù sao thì một chuyện lớn như vậy mà cô cũng chỉ mất ngủ, chỉ mất ngủ thôi đó. Đã là rất tốt rồi.
Khương Giai Tuệ nhớ lại mọi thứ cách đây ba ngày, ba ngày trước chính là sinh nhật mười tám tuổi của cô. Lần đầu tiên cô uống một chút rượu, rồi tỉnh dậy thì nhớ ra kiếp trước. Mấy ngày nay cô cứ sống trong trạng thái nửa tỉnh nửa mê, không có tinh thần, ngủ không ngon.
Cô đã trấn tĩnh được ba ngày, trọn vẹn ba ngày, cuối cùng tối qua mới nghĩ thông suốt và chấp nhận hiện thực.
Mặt trời vẫn mọc như thường lệ, cô vẫn là đứa con ngoan của mẹ, mẹ vẫn là một con khủng long thét ra lửa, dì Vương vẫn cằn nhằn lèm bèm, còn cuộc sống của cô thì vẫn tiếp diễn. Khương Giai Tuệ khẽ đánh một cái ngáp nhỏ, nhắm mắt lại, buồn ngủ rũ rượi.
Khương Thanh Ngọc phát hiện con gái muốn ngủ ngay lập tức nên bà nói: “Khương Giai Tuệ, còn năm phút nữa, ngủ gì mà ngủ!”
Giai Tuệ bị mẹ hét tỉnh, vội mở to mắt. Rất nhanh sau đó, việc mát xa đắp mặt kết thúc, cô lại như một con búp bê gỗ bị mẹ đẩy vào nhà vệ sinh. Tiếng nước chảy “ào ào” truyền ra từ nhà vệ sinh, chẳng mấy chốc Khương Giai Tuệ lại bước ra, quả nhiên trông sảng khoái hơn nhiều, không còn cái dáng vẻ luộm thuộm ban nãy nữa.
Khương Thanh Ngọc lúc này đã thay quần áo xong, bà mặc một bộ Chanel, mái tóc ngắn gọn gàng, đỉnh đầu xịt một chút keo nên hơi phồng lên. Bà ngồi ở bàn ăn vừa uống cà phê vừa đọc báo, thấy con gái đi ra thì ra hiệu cho cô ăn sáng trước.
Giai Tuệ nhìn chiếc bánh mì khô khốc bên trên là quả trứng chiên cô đơn, bên cạnh là ly cà phê đen không sữa không đường.
Cô lại liếc nhìn Dì Vương đang ngồi ở một góc bàn ăn húp mì hoành thánh.
Khương Giai Tuệ: “…”
Cô ngẩng đầu lên, nói: “Mẹ ơi, có phải bữa ăn của con hơi đơn giản quá không mẹ?”
Khương Thanh Ngọc không ngẩng đầu lên mà nói: “Mặt con còn đang sưng, ăn đơn giản để tiêu sưng.”
Khương Giai Tuệ than thở “haiz” một tiếng, mì hoành thánh kìa, món mì hoành thánh ngon tuyệt cú mèo kìa. Cô than vãn đầy ai oán, cúi đầu bắt đầu gặm miếng bánh mì đen khó nuốt như gỗ, ăn một miếng, liếc nhìn dì Vương một cái; ăn thêm một miếng, lại nhìn thêm một cái nữa.
Dì Vương bị cô nhìn chằm chằm đến mức da đầu tê dại nên đành im lặng bê bát cơm vào bếp rồi ngồi xuống ghế, quay lưng về phía cô rồi bắt đầu húp mì soàm soạp.
Khương Giai Tuệ: “Dì thật vô tâm.”
Khương Thanh Ngọc cười lạnh một tiếng, nói nhẹ bẫng: “Ai bảo con đi đăng ký làm chi? Không đăng ký thì cần gì phải kiêng khem.”
Mặt Khương Giai Tuệ liền xịu xuống rồi cô cụp đầu thõng vai, úp mặt xuống bàn.
Khương Thanh Ngọc thấy dáng vẻ chán đời này của con gái thì tâm trạng lại tốt hẳn lên nên bà cười một tiếng rồi đứng dậy súc miệng, sau đó tô lên môi màu son đỏ chót, trông đầy tính công kích. Khương Thanh Ngọc: “Mẹ đi làm đây.”
Khương Giai Tuệ: “Vâng.”
Khương Thanh Ngọc xách túi đi đến cửa thì chợt quay đầu lại rồi nhìn chằm chằm vào cô con gái mà nói: “Không được ăn vụng, nghe rõ chưa!”
Khóe miệng Khương Giai Tuệ hơi giật giật, cô tự hỏi mẹ cô không tin cô đến mức nào.
Cô mím môi rồi khẽ “dạ” một tiếng.
Khương Thanh Ngọc hừ một tiếng rồi như vô tình nói: “Cái váy mẹ mới mua hôm qua bị chật, đem trả thì phiền lắm nên con cầm lấy mà mặc đi.”
Khương Giai Tuệ thoáng sững sờ rồi cô cười tít mắt nhìn mẹ, kéo dài giọng “ò” một tiếng thật lâu.
Khương Thanh Ngọc lại cười lạnh rồi mở lời: “Ò cái gì mà ò, con phải mặc cho thật tử tế vào, không thì người ta lại tưởng Khương Thanh Ngọc này không nuôi nổi con gái.”
Bà hầm hầm bước ra khỏi nhà còn Giai Tuệ thì nhìn theo bóng mẹ ra ngoài rồi ăn cũng không vô nữa nên cô lập tức đứng dậy và nằm ườn ra ghế sô pha, chẳng có chút tinh thần nào.
Dì Vương từ nhà bếp bước ra, nhìn dáng vẻ đáng thương của cô thì dỗ dành: “Mẹ con chỉ khẩu xà tâm phật thôi, dì cá chắc là bà ấy mua riêng cho con đấy.”
Giai Tuệ đương nhiên biết điều đó nên cô khẽ cười dịu dàng rồi nói: “Con biết mà.”
Cô vẫn nằm ườn trên sô pha không muốn dậy nên dì Vương tiếp tục dỗ dành: “Buổi sáng cứ tạm vậy đã, nghe lời mẹ con đi, rồi chiều con về dì sẽ nấu món ngon cho con ăn, Hổ Đầu Cá ở chợ cá hôm qua bảo hôm nay có cá bơn tươi mới nên tối nay hấp cách thủy thì ngon tuyệt cú mèo? Dì sẽ mua thêm tôm sú về nấu cháo nữa…”