Chương 19: Ông thì tính là cái thá gì! 1

Khương Giai Tuệ rất thân thiết với bà ngoại, thắp hương xong, cô lại bắt đầu tâm sự với bức ảnh.

Cô không dám nói với mẹ về việc mình đã thức tỉnh ký ức kiếp trước, nhưng cô lại không thể ngừng nói với bà ngoại. Kỳ thực thì, trường hợp của cô không phải là xuyên không, mà cũng chẳng phải là sống lại, cô vẫn là Khương Giai Tuệ bằng xương bằng thịt. Và cũng trên chính thân xác này, cô đã nhớ lại kiếp trước của mình vô cùng chân thật.

Cô không muốn nói ra, không phải muốn đề phòng mẹ, mà là sợ mẹ lo lắng.

Sau khi bà ngoại qua đời, tâm trạng mẹ cô vẫn luôn không tốt, nếu lại biết tình trạng của cô thì khó tránh khỏi bà sẽ lo lắng. Cô không muốn như vậy. Dù sao đây cũng không phải chuyện gì to tát, nên cô quyết định giấu kín.

Thực ra trong khoảng thời gian này, bản thân Khương Giai Tuệ cũng đau buồn, tâm trạng không được tốt, chính vì thế hai mẹ con thường xuyên cãi nhau. Nếu không, Khương Giai Tuệ cũng sẽ không lén lút đi đăng ký cuộc thi Hoa hậu Hồng Kông, chỉ là muốn chứng minh bản thân rất tốt, để đối đầu với mẹ mà thôi.

Nhưng khi có thêm ký ức của một đời người thì cô lại thấy mình hơi không hiểu chuyện.

Bà ngoại mất, mẹ là người đau lòng nhất, tính mẹ có nóng nảy hơn một chút thì cứ để vậy đi.

Thực ra cô nên thông cảm cho mẹ nhất.

Tuy kiếp này cô đã mười tám tuổi, kiếp trước cũng chỉ sống đến mười tám tuổi, kinh nghiệm sống không tăng thêm, nhưng tầm nhìn đã khác, Khương Giai Tuệ cứ cảm thấy hình như mình đột nhiên hiểu chuyện hơn rất nhiều.

Kiếp trước thực ra Khương Giai Tuệ cũng chỉ sống đến mười tám tuổi, cô được sinh ra vào năm Olympic, trong một gia đình đại phú. Nhưng vận may của cô lại không tốt. Phía bên cha cô mắc bệnh di truyền của gia tộc, chỉ truyền cho con gái mà không truyền cho con trai.

Giai Tuệ vừa sinh ra đã mang bệnh, bị phán là không sống nổi đến tuổi trưởng thành. Cũng chính vì thế nên cô không được cha mẹ yêu thương, may mắn là ông nội cô vẫn rất thương xót cô, đối xử với cô rất tốt. Cô sống ở khu điều dưỡng của gia đình từ nhỏ, cơm ngon áo đẹp. Có điều từ khi cô sinh ra đến năm mười tám tuổi qua đời thì số lần cô ra khỏi nhà cũng không được mấy lần.

Tuy không thể ra ngoài, nhưng mấy chục năm sau thông tin phát triển, cô không cần phải đi học nên mỗi ngày cô có rất nhiều thời gian, lên mạng cũng biết được không ít chuyện, tin tức, chuyện bát quái đều nắm rất rõ. Rảnh rỗi không có việc gì làm, cô lại xem không ít các loại phim điện ảnh, phim truyền hình để gϊếŧ thời gian. Xem không đủ thì xem lại phim cũ.

Chính vì thế, cô có ấn tượng với rất nhiều người.

Tuy có lợi thế rất lớn hơn người khác, nhưng Khương Giai Tuệ sau khi bình tĩnh lại thì cũng không quá để tâm.

Kiếp trước cô đã chết vì bệnh, kiếp này là một cuộc đời hoàn toàn mới, nghĩ nhiều cũng vô ích.

Hiệu ứng cánh bướm, cô vẫn hiểu.

Từ khoảnh khắc cô nhớ lại kiếp trước, có lẽ mọi thứ đã trở nên khác biệt.

Bất kể có nhớ lại kiếp trước hay không, suy cho cùng cô vẫn là Khương Giai Tuệ. Sau khi điều chỉnh tâm lý, cũng không còn quá rối rắm nữa.

Đấy, Khương Giai Tuệ lẩm bẩm với bà ngoại rất lâu, cuối cùng cũng cảm thấy nhẹ nhõm. Một số lời nói cứ giữ trong lòng thì áp lực rất lớn, nhưng nói ra thì lại thoải mái hơn nhiều.

Cô lẹt xẹt dép lê đi vào phòng vệ sinh, lại tắm thêm lần nữa.

Tuy không bị dính mưa, nhưng trên người lại có mùi hương lộn xộn, đủ loại mùi nước hoa trộn lẫn vào nhau, đúng là không dễ chịu chút nào. Trong nhà không có đàn ông ra vào, Khương Giai Tuệ mặc váy ngủ hai dây đi dạo đến phòng khách, lười biếng nằm xuống, mấy ngày nay không ngủ ngon, đúng lúc có thể ngủ bù một giấc.

Mặc dù đã nằm xuống nhưng cô lại không buồn ngủ nữa.

Cô trằn trọc, rồi lại bò dậy khỏi ghế sô pha, ngồi xếp bằng, ngửa đầu tựa thẳng vào lưng ghế sô pha, mái tóc dài xõa xuống, cong cong vẹo vẹo. So với kiếp trước, kiếp này cô có một cơ thể rất khỏe mạnh, cũng thuận lợi vào đại học, lại còn có một người mẹ thật lòng yêu thương cô.