Ầm ầm ầm.
Tiếng sấm rền vang, mưa như trút nước dồn dập đổ xuống.
Mới sáng sớm tinh mơ mà mưa đã xối xả như trút, từng hạt mưa to như hạt đậu rơi xuống cửa kính, phát ra tiếng “tách tách”. Giấc mộng đẹp buổi sớm của biết bao người bị quấy nhiễu. Đầu tháng Sáu trời sáng rất sớm, tiếng sấm tiếng mưa làm rất nhiều người tỉnh giấc nên họ cũng thuận thế dậy luôn, bắt đầu một ngày bận rộn. Trên lầu dưới lầu dần dần truyền đến đủ thứ tạp âm ồn ào, tiếng nước chảy “ào ào ào” trong ống thoát nước, tiếng đóng mở cửa “cạch cạch cạch”, rồi cả tiếng chạy “thình thịch thình thịch” xuống cầu thang nữa.
Mấy tiếng động huyên náo cuối cùng cũng đánh thức Khương Giai Tuệ đang mơ màng ngủ, cô khó khăn lắm mới ngồi bật dậy, đầu tóc rối bù như ổ quạ thẫn thờ trên giường, dường như không biết giờ này là giờ nào. Ngoài cửa truyền đến tiếng Khương Thanh Ngọc, mẹ cô, gõ cửa: “Con gái, dậy ăn sáng.”
Khương Giai Tuệ không đáp lại thì tiếng bên ngoài lại càng lớn hơn mấy phần: “Con gái! Mấy giờ rồi, con còn lề mề hả. Hôm nay không phải con có lịch đi đài truyền hình chụp ảnh quảng bá à? Cứ lề mề nữa là trễ giờ đấy!”
Khương Giai Tuệ vội kéo chiếc chăn mỏng ra, “loẹt xoẹt” lê dép ra khỏi phòng, nhưng chỉ cần nhìn thôi cũng biết cô đã ngủ không ngon. Vừa ra đến phòng khách, cô đã “bịch” một cái ngồi luôn xuống ghế sô pha.
Khương Thanh Ngọc vừa quay đầu lại thì suýt ngất xỉu.
Cô con gái cưng của bà giờ đây ngủ đến mức mặt sưng mắt húp, quầng thâm to đùng, môi tái nhợt, y hệt một con ma nữ thức trắng mấy đêm, thảm tới không nỡ nhìn. Khương Thanh Ngọc lại nổi cơn tam bành, bà khoanh tay, lườm Giai Tuệ rồi cười lạnh lùng bảo: “Hừ, bây giờ mới biết hối hận vì ngủ không ngon giấc đúng không?”
Khương Giai Tuệ ngẩng đầu lên: “Dạ?”
Cái dáng vẻ ngốc nghếch này quả thực không thể chịu nổi.
Khương Thanh Ngọc lườm một cái, cằn nhằn dứt khoát: “Con soi gương xem bộ dạng bây giờ của con xem, giống ma hơn giống người đấy, làm sao? Hối hận rồi à? Mẹ không cho con đăng ký thì con cứ lén lút đăng ký cho bằng được, giờ lại làm cái bộ dạng này, mẹ thấy con cố tình đối đầu với mẹ, muốn làm mẹ mất mặt, đúng không? Mau đi rửa mặt ngay! Mẹ nói cho con biết, con gái của Khương Thanh Ngọc này không thể nào có cái bộ dạng này được.”
Bà tóm lấy con gái rồi đẩy cô vào nhà vệ sinh, còn mình thì nhanh nhẹn mở chiếc tủ lạnh mini chuyên dùng để bảo quản mỹ phẩm làm đẹp ra, lôi đủ thứ từ bình xịt khoáng dưỡng ẩm đến các loại mặt nạ. Bà ngẩng đầu gọi: “Dì Vương, dì pha cho con bé một cốc cà phê đen nhé.”
Người phụ nữ trung niên đang bận rộn trong bếp không quay đầu lại nhưng vẫn đáp một tiếng rồi đi thẳng đến chiếc tủ phía trên bếp, lấy cà phê hạt ra rồi bắt tay vào làm. Chiếc máy pha cà phê phát ra tiếng “ro ro”, dì ấy lẩm bẩm: “Cái món Tây này y như nước thuốc bắc ấy, bỏ tiền ra mua khổ vào thân. Tội nghiệp, mình uống thì thôi đi, còn bắt cả con bé uống nữa!”
Dì Vương vừa lầm bầm phàn nàn thì Khương Thanh Ngọc đã kéo đứa con gái vừa vệ sinh cá nhân xong ra ghế sô pha nằm xuống, xịt khoáng cho cô, làm ướt mặt nạ bùn trong hộp rồi tỉ mỉ đắp lên mặt con gái. Mặc dù động tác trên tay rất nhẹ nhàng nhưng miệng bà lại rất cay nghiệt: “Mẹ nói cho mày biết cái con nha đầu chết tiệt kia, mày có bỏ cuộc thi thì cũng phải bỏ cuộc một cách tươi tắn xinh đẹp cho mẹ. Mày mà mang cái bộ dạng nửa sống nửa chết này đi bỏ cuộc để làm mẹ mất mặt thì mẹ sẽ đánh gãy chân mày trong vòng một nốt nhạc, dạy cho mày biết thế nào là làm người. Mày mà bị chụp lại với bộ dạng này thì người ta cười chết mẹ mất thôi.”
Khương Thanh Ngọc kéo mặt nạ bùn xuống, tiếp tục đắp luôn cả cổ của Khương Giai Tuệ, rồi lại bắt đầu mát xa đầu cho con gái. Khương Giai Tuệ co rúm người lại nằm ngoan trên ghế sô pha, ngoan ngoãn để mẹ nắn tròn nắn dẹt.
Dì Vương đi ngang qua, “chậc chậc chậc”, đúng là bùn đất mà.
Khương Giai Tuệ: “Mẹ ơi, con…”
“Con đừng nói chuyện, đang làm đẹp thì
nói cái gì nói, không sợ có nếp nhăn à? Chỉ mình con lắm lời à?”
Khương Thanh Ngọc: “Dì Vương, dì dọn mì đi, nhìn bộ dạng con bé này thì nên ăn thanh đạm thôi.”
Dì Vương: “Mì thì không thanh đạm à?”
Khương Thanh Ngọc lý lẽ hùng hồn: “Nước xốt mì hoành thánh thì thanh đạm được đến đâu? Đừng ăn quá mặn, dì chiên cho nó một quả trứng, tôi nhớ là còn bánh mì lúa mạch đen, cắt một lát là được.” Thấy Dì Vương lấy mứt trong tủ lạnh ra, bà lập tức nói tiếp: “Đừng cho mứt, ăn ngọt nhiều không tốt cho da đâu.”
Dì Vương: “…”
Dì ấy mấp máy môi, không biết lại lẩm bẩm cái gì nữa.
Khương Thanh Ngọc không nghe rõ thì coi như không nghe thấy.