Tần Tu Hằng khẽ cười, rồi nói: “Chuyện có tìm được người tốt hơn hay không thì tạm thời không bàn đến. Nhưng nói về lão già họ Trương kia, ông ta gần năm mươi rồi, bây giờ có chút tiền, bà nói nào là nuôi gà, nào là nuôi vịt, còn có không ít ruộng đất. Nghe qua thì có vẻ gia cảnh khá giả, nhưng những việc đó đều cần người làm. Vậy ai làm?”
“Chị Hiểu Phương là người siêng năng, nếu gả qua đó, chắc chắn mấy việc nuôi gà, nuôi vịt, chăm lợn đều sẽ do chị ấy lo. Ngoài ra, chị ấy còn phải làm việc nhà. Quan trọng nhất là, chị ấy chắc chắn phải sinh con. Một mình chị ấy vừa phải sinh con, vừa chăm con, lại còn phải lo cho đống gia súc, gia cầm kia, có mà mệt đến chết!”
“Đừng có bảo tôi là lão già đó sẽ giúp chị ấy. Hiện giờ, ai đang chăm đám vật nuôi nhà ông ta thì tôi không biết, nhưng tôi dám chắc, ông ta tuyệt đối không phải người siêng năng. Nếu thật sự chăm chỉ, lúc trẻ đã chẳng đến mức không kiếm sống nổi mà phải lang bạt khắp nơi. Một người nông dân nếu chịu khó làm ăn, sao lại đến tuổi này rồi còn không cưới được vợ?”
Ông Vương gật đầu tán thành: “Đúng vậy! Người đó thế nào thì cả vùng ai cũng biết, lười chảy thây ra, nghèo đến mức không sống nổi mới phải đi làm thuê kiếm sống. Bây giờ nghe nói phát tài rồi, nhưng mọi chuyện trong nhà đều thuê người làm, còn nghe nói rất vung tay rộng rãi.”
Thực ra, lão Trương đã nhắm vào Hiểu Phương từ lâu. Ông Vương lo lắng, nên đã cố tình đi hỏi thăm tình hình của lão ta.
Tần Tu Hằng cười nhạt: “Vậy thì đúng rồi. Hồi còn nghèo, ông ta đã không chịu làm việc tử tế. Giờ có tiền rồi, lại càng không thể nào đυ.ng tay đυ.ng chân. Nếu chị Hiểu Phương lấy ông ta, rất có thể không chỉ phải làm hết mọi việc trong nhà, mà còn phải tự mình cày cấy ruộng nương. Một mình chị ấy chắc chắn không gánh vác nổi, đến lúc đó, ngay cả gia đình ruột thịt cũng chẳng có thời gian mà chăm sóc nữa.”
Tần Tu Hằng hờ hững nói: “Lão già đó cứ tiêu xài như vậy, tiền trong tay có thể chống đỡ được mấy năm? Ông ta không phải người có năng lực gì, lần này kiếm được tiền có khi chỉ là gặp may. Nếu thực sự có bản lĩnh, đã chẳng quay về sớm như thế, mà sẽ ở ngoài tiếp tục kiếm tiền rồi.”
“Giờ đã gần năm mươi, lấy vợ, có con, tiêu xài thêm vài năm nữa, chẳng mấy mà thành một lão già sáu mươi. Đến lúc đó, ai còn mong chờ một lão già vô tích sự đi kiếm tiền nuôi gia đình?”
“Đến khi ấy, chị Hiểu Phương không chỉ phải gánh vác mọi thứ trong nhà, mà còn phải nuôi con, phục vụ một lão già lười biếng, đạo đức bại hoại. Tệ nhất là, loại người như thế rất có thể sẽ ra tay đánh vợ. Đến lúc đó, ngay cả việc ly hôn chạy trốn cũng khó. Một người đàn ông già cả, không có tiền, làm sao cưới được vợ khác? Dĩ nhiên, ông ta sẽ bám riết lấy chị Hiểu Phương. Hơn nữa, dù có ly hôn đi nữa, một người từng lấy chồng già, lại có con, liệu còn ai dám cưới?”
Bà Vương sợ đến mức run bắn cả người: “Đúng đúng đúng! Không thể gả được! Tuyệt đối không thể gả! Lão ta căn bản không phải người tử tế, chúng ta không thể để Hiểu Phương chịu khổ như vậy!”
Chu Vân tức giận đến tím mặt. Nhưng Tần Tu Hằng có mặt ở đây, bà ta lại không nỡ dắt con gái bỏ đi. Một người đàn ông giàu có như thế, bà ta còn muốn để con gái ở lại trước mặt anh lâu hơn chút nữa.
Nhưng có Diệp Minh Yên ở đây, bà ta lại không thể giữ thể diện nổi, chỉ có thể bực bội nói: “Nếu nhà họ Trương chưa đủ tốt, vậy cậu nói thử xem, với hoàn cảnh của nó, có thể tìm được người như thế nào?”
Cả nhà họ Vương lập tức dồn ánh mắt chờ mong vào Tần Tu Hằmg.
Tần Tu Hằng hơi dừng lại một chút rồi mới lên tiếng: “Thực ra, tôi nghĩ các người chỉ có hai lựa chọn: Một là tự dựa vào bản thân để sống tốt hơn, hai là tìm một cuộc hôn nhân có thể giúp đỡ gia đình này.”