“Mày... mày...”
Chu Vân bị mắng đến choáng váng, nhất thời không tìm được lời nào để phản bác Diệp Minh Yên.
Những người phụ nữ đang ngồi hóng mát dưới gốc cây xung quanh nghe thấy vậy thì cười phá lên, rì rầm bàn tán với nhau. Nhìn vẻ mặt họ, chắc chắn là đang nói về Chu Vân.
Nhận ra bản thân bị cười nhạo, Chu Vân tức điên lên, tay run rẩy chỉ vào Diệp Minh Yên, xông đến định đánh cô bé.
“Con nhãi ranh, mày muốn tạo phản đấy à? Dám hỗn láo với trưởng bối!”
“Đúng là đứa không có giáo dục, hôm nay bà không đánh chết mày thì bà không mang họ Chu!”
“Định làm gì vậy?”
Thấy Chu Vân giơ tay định đánh người, Tần Tu Hằng bước lên một bước, chắn trước mặt Diệp Minh Yên.
“Thưa bà, nếu bà muốn hậu bối tôn trọng mình, trước tiên bà phải biết cách làm một trưởng bối đúng nghĩa. Bà mở miệng ra là chọc ngoáy, thì đừng trách cô bé đáp trả lại.”
“Chính bà cũng rõ ràng mình vào nhà họ Diệp bằng cách nào. Nhà họ Diệp dù có sa sút thế nào, bà cũng không có tư cách chế giễu họ.”
“Cậu...!”
Chu Vân giận đến mức mặt đỏ bừng. Ở nhà, bà ta được Tạ Cần Sơn nuông chiều, đám hậu bối trong nhà cũng luôn nghe lời, chưa bao giờ bị vạch mặt như thế này.
“Cậu... Tu Hằng! Cháu có ý gì đây? Con nhãi ranh này ăn nói độc mồm độc miệng như thế, bà không thể dạy dỗ nó được à?”
Tần Tu Hằng cười lạnh một tiếng: “Không có ý gì cả, chỉ là nhắc nhở bà một chút. Tôi đã nói rồi, từ nay về sau, nhà họ Diệp do tôi che chở. Nếu bà còn muốn ức hϊếp họ, tốt nhất hãy cân nhắc kỹ hậu quả khi đắc tội với tôi!”
“Cậu...”
Chu Vân kinh hãi đến nỗi không nói nên lời.
Tần Tu Hằng nắm tay Diệp Minh Yên, bình tĩnh nói: “Đi thôi, chúng ta về nhà!”
Không chỉ riêng Chu Vân bị sốc, mà ngay cả những người đang hóng mát xung quanh cũng không ngờ tới.
Mấy ngày trước, khi Chu Vân chạy đến nhà họ Diệp gây sự với bà Diệp, họ đã nghe nói Tần Tu Hằng muốn bảo vệ nhà họ Diệp.
Nhưng sau đó, bà Diệp chạy thẳng sang nhà họ Tạ làm loạn một trận, khiến mọi sự chú ý đều đổ dồn vào đó, chẳng ai để tâm đến lời của Tần Tu Hằng.
Nhưng bây giờ, anh lại nhắc lại điều đó một lần nữa, hơn nữa thái độ còn rất nghiêm túc.
Mọi người bắt đầu xôn xao.
Tần Tu Hằng là ai chứ?
Đó là con cháu nhà giàu từ thành phố lớn, lợi hại lắm đấy!
Sao đột nhiên anh ta lại đứng ra bảo vệ nhà họ Diệp như vậy?
Nhà họ Diệp gặp may kiểu gì thế này?
Từ khi Tần Tu Hằng về đây, anh ta không chỉ giúp đỡ nhà họ Diệp, mà còn làm đủ thứ việc trong nhà, cứ như gặp quỷ vậy!
—
Tần Tu Hằng nắm tay Diệp Minh Yên trở về sân nhà họ Diệp.
Lúc này, bà Diệp đang ra đồng hái rau lợn, em trai Diệp Minh Phong cũng chạy đi chơi, trong sân không có ai.
Anh đặt giỏ mơ dưới gốc cây, ngồi xuống chiếc ghế đẩu nhỏ, rồi kéo Diệp Minh Yên lại, để cô bé đứng trước mặt mình.
“Đừng giận nữa. Chuyện của ba em, anh sẽ phái người đi tìm. Chỉ cần có tin tức, anh sẽ lập tức báo cho em, được không?”
Anh biết cô bé vừa rồi bị dồn ép đến mức phải nói ra những lời đó.
Ở những vùng nông thôn lạc hậu thế này, nhiều người lớn tuổi chưa từng được đi học, lời nói rất cay nghiệt.
Nhất là kiểu người như Chu Vân, chắc chắn đã không ít lần chế giễu và chọc ngoáy bọn trẻ nhà họ Diệp.
Rất nhiều phụ nữ trong làng thường xuyên nói những câu như:
Ba mày bỏ mày đi rồi.
Ba mày không cần mày nữa.
Ba mày có tiền rồi, nuôi đàn bà khác, không quan tâm đến mày nữa.
Có thể họ chỉ vô tình buột miệng nói ra, nhưng họ không hề biết rằng, những lời nói đó sẽ gây tổn thương lớn đến mức nào đối với những đứa trẻ.
Diệp Minh Yên im lặng.
Kiếp trước, cô cũng từng đi tìm ba, nhưng đáng tiếc là chẳng bao giờ tìm thấy, không có chút tin tức nào cả.
Nhưng cô không tìm được không có nghĩa là Tần Tu Hằng không có tin tức.
Sau khi cô chết ở kiếp trước, anh luôn cảm thấy áy náy, đã bảo vệ người nhà cô, đồng thời cũng phái người đi tìm ba cô.
Mặc dù lúc đó đã nhiều năm trôi qua, nhưng mạng lưới tình báo của nhà họ Tần vô cùng mạnh mẽ và quả thực, anh đã tìm thấy một chút manh mối…