Cháu gái của giám đốc nhà máy nước ngọt Ôn Kiến Quốc là Ôn Hi Hòa, mang theo em trai lên thành phố nương nhờ. Cả nhà Ôn Kiến Quốc đã sớm chuẩn bị tâm lý từ trước.
Họ vốn biết rõ tính tình của cô cháu gái này, kiêu căng, lười biếng, chỉ thích ăn ngon ngủ kỹ.
Trong lòng Ôn Kiến Quốc âm thầm lo lắng cháu gái học vấn không cao, tìm việc không dễ. Ngoại hình thì bình thường lại còn có hôn ước từ nhỏ với một gia đình quyền quý, chuyện hôn sự vô cùng tế nhị.
Thế nhưng không ai ngờ rằng, đứa cháu gái lớn này lại chẳng hề tầm thường.
Vừa vào thành phố tìm việc, chưa đầy mấy ngày đã tìm được thậm chí còn trở thành danh y nổi tiếng toàn quốc.
Hôn sự treo lơ lửng? Treo thì có treo nhưng vì cô mà hai chú cháu nhà người ta còn đánh nhau một trận.
Ôn Hi Hòa biết rõ mình chỉ là nữ phụ pháo hôi trong một cuốn tiểu thuyết niên đại. Cô hoàn toàn không có hứng thú với việc trèo cao gả cho nam chính Trần Chư Hành, càng đối với người chú quyền thế của nam chính thì luôn kính nhi viễn chi.
Thế nhưng có một ngày, người chú đó dường như có gì đó không ổn. Trước mặt cô, anh bỗng “xòe đuôi công” đầy tự tin: “Đồng chí Ôn, tôi có thể trèo cao với cô được không?”
Sau đó, cô phát hiện ra mọi thứ còn sai sai hơn nữa.
Rõ ràng trong sách, vị đại lão này là kiểu người kiềm chế, lãnh đạm, cấm dục. Vậy mà trước mặt cô, sao cái gì cũng ngược hẳn?
Góc nhìn nhân vật chính: Ôn Hi Hòa × Trần Túc Trực.