Lâm Vọng Thư hất tay anh ra: “Được rồi, chúng ta có thể nói chuyện. Nhưng anh phải buông tôi ra.”
Lục Điện Khanh: “Đi với tôi, về nhà tôi.”
Sau đó anh dẫn cô về, mở cánh cửa lớn bằng một chiếc chìa khóa rồi bước vào. Sau khi hai người vào nhà thì anh mới quay lại đóng cửa.
Ninh Bình cũng định bước vào, nhưng bị Lục Điện Khanh chặn lại: “Cô đứng đây. Không được nói gì cả, nếu không sẽ dẫn người nhà họ Lôi tới đây.”
Ninh Bình nghe vậy thì sợ hãi co người lại, không dám bước thêm.
Lục Điện Khanh không nói thêm, định đóng cửa.
Ninh Bình vẫn cố gắng chen vào.
Lục Điện Khanh cài chốt cửa lại.
Ninh Bình cố sức đẩy cửa nhưng không mở được, tức tối đứng bên ngoài nhảy lên nhảy xuống.
Lâm Vọng Thư quan sát Lục Điện Khanh, thấy anh cẩn thận khóa cửa, liền nhíu mày: “Rốt cuộc anh muốn làm gì.”
Lục Điện Khanh không trả lời, chỉ lặng lẽ xoay người, bước đến trước mặt cô, ánh mắt chăm chú nhìn thẳng vào cô.
Lâm Vọng Thư nghi hoặc: “Anh định làm gì”
Lúc này Lục Điện Khanh mới lên tiếng với chất giọng trầm và điềm tĩnh: “Năm đó khi cô nói muốn đi Vân Nam, cô khóc lóc nói không biết phải làm sao, bảo rằng điều kiện ở đó rất khắc nghiệt. Khi ấy cha tôi đang trong giai đoạn khó khăn nhất, tôi vẫn còn đi học, mọi hành động của tôi đều bị giám sát, chẳng có cách nào giúp được cô. Khi đó Chính Đức cũng chuẩn bị đi, tôi liền nói với anh ta là nhờ chanh ta chăm sóc cô. Tôi và Chính Đức lớn lên cùng nhau từ nhỏ, dù anh ta hơi tùy tiện nhưng lại nhiệt tình và có nghĩa khí. Vân Nam xa xôi hẻo lánh, tôi nghĩ ít nhiều gì anh ta cũng có thể giúp đỡ cô phần nào.”
Giọng của anh tuy bình thản, nhưng không giấu được sự chân thành.
Lâm Vọng Thư nhìn anh một lúc, sau đó nói: “Tôi hiểu, tôi cũng rất cảm kích ý tốt của anh.”
Bình tâm mà nghĩ thì cuộc sống ở Vân Nam quả thực không dễ dàng. Lôi Chính Đức đã chăm sóc cô rất nhiều, nếu không thì cô cũng chẳng đến mức đồng ý ở bên anh ta.
Lục Điện Khanh cụp mắt, nở một nụ cười nhạt nhưng thoáng chút chua xót: “Sau đó tôi nghe nói cô và anh ta trở thành người yêu.”
Giọng anh khàn đi: “Bây giờ, giữa cô và anh ta chắc chắn không thể thành nữa.”
Lâm Vọng Thư cười nhạt: “Cuối cùng anh cũng nói được một câu có lý.”
Lục Điện Khanh: “Tôi sẽ cố gắng hết sức giúp cô giải quyết chuyện với nhà họ Lôi, nhưng tôi có một điều muốn hỏi.”
Lâm Vọng Thư: “Anh nói đi.”
Lục Điện Khanh: “Tôi không có ý muốn xâm phạm chuyện riêng tư của hai người, nhưng liệu cô có thể cho tôi biết tại sao sau khi trở về Bắc Kinh thì cô lại quyết định chia tay với anh ta không? Chỉ là vì thái độ của dì Lôi thôi sao?”
Lâm Vọng Thư thẳng thắn: “Đúng vậy, với tính cách của bà ta, tôi không bao giờ có thể bước chân vào nhà họ Lôi được.”