Từ hôm nay, cô quyết định thu mình lại, trở về nhà chuyên tâm học hành, nhanh chóng thi đỗ vào một trường đại học. Người phải tranh đấu vì danh dự, phật còn giữ một nén nhang. Một khi thi đỗ đại học thì ít ra trong lòng cô cũng cảm thấy thoải mái hơn.
Tương lai vẫn còn dài, ai biết phong thủy sẽ xoay chuyển thế nào? Chưa chắc ai sẽ hơn ai trong những năm về sau.
Điều duy nhất cô tiếc nuối là số tiền mình đã đưa ra. Xem tình hình hôm nay thì việc đòi lại tiền không còn thích hợp. Nhưng cô cũng chẳng quá lo lắng, vì chiếc đồng hồ của Lôi Chính Đức vẫn đang nằm trong tay cô. Chiếc đồng hồ ấy khá đáng giá, bán đi ít nhất cũng được hai, ba trăm đồng. Số tiền đó chắc đủ để bù đắp phần nào.
Khi cô đang bước đi thì bỗng có một giọng nói trầm ổn vang lên từ phía sau: “Lâm Vọng Thư.”
Giọng nói không mang theo cảm xúc, nhưng vừa nghe qua đã biết ngay là ai.
Lâm Vọng Thư khẽ nhếch môi, quay đầu lại nở nụ cười: “Lục Điện Khanh, anh còn định thế nào? Chẳng lẽ anh không nghe thấy những lời họ vừa nói sao? Loại người như thế làm sao phân biệt được đúng sai.”
Ninh Bình đứng bên cạnh ánh mắt đầy cảnh giác, nhìn chằm chằm “kẻ nội gian” trước mặt.
Lục Điện Khanh điềm tĩnh nói: “Lâm Vọng Thư, tôi muốn nói chuyện với cô.”
Lâm Vọng Thư nhướng mày: “Chúng ta có gì để nói sao?”
Thực ra cô biết Lục Điện Khanh đã ra mặt giúp mình, ngăn cản Thẩm Minh Phương, nếu không chắc chắn cô đã phải chịu thiệt. Nhưng như vậy thì sao chứ? Giờ cô đang bực tức, bực đến mức không muốn nhìn mặt ai, đặc biệt là anh.
Ninh Bình lên tiếng ngăn cản: “Anh tránh ra, chúng tôi còn phải đi gấp.”
Lục Điện Khanh liếc mắt qua nhìn Ninh Bình, ánh mắt nhẹ nhàng nhưng mang trọng lượng nặng nề.
Ninh Bình lập tức cúi đầu, im lặng. Trong lòng cô ấy chợt cảm thấy người đàn ông này không phải dễ đối phó.
Lúc này, Lục Điện Khanh quay lại nhìn Lâm Vọng Thư, giọng điệu chân thành: “Lâm Vọng Thư, chúng ta nói chuyện được chứ.”
Dáng vẻ của anh khác hẳn ngày thường, điều này khiến Lâm Vọng Thư thoáng sững sờ. Nhưng cô vẫn nhíu mày: “Chúng ta có gì để nói?”
Lục Điện Khanh bình tĩnh: “Lâm Vọng Thư, cô lại đây.”
Lâm Vọng Thư đứng yên tại chỗ, không nhúc nhích.
Lục Điện Khanh bước tới, nắm lấy tay cô kéo đi.
Ninh Bình hoảng hốt kêu lên: “Chị, đừng đi! Đừng quay lại đó.”
Trong lòng cô ấy sợ hãi, nghĩ rằng họ sẽ quay về nhà họ Lôi.
Lục Điện Khanh không nói gì thêm, chỉ im lặng dùng ánh mắt nhìn thẳng vào Lâm Vọng Thư.