Lục Điện Khanh bước nhanh tới chặn lại Thẩm Minh Phương.
Thẩm Minh Phương bị Lục Điện Khanh ngăn cản, gần như không tin được mà bực tức nói: “Điện Khanh, cậu nhìn đi, cô ta như thế này, còn dám đánh người! Cậu còn đứng ra bảo vệ cô ta sao.”
Giọng Lục Điện Khanh lạnh nhạt, thoáng mang theo sự sắc bén: “Dì à, đây là chuyện của người trẻ tuổi, dì không nên can thiệp. Nếu muốn làm lớn chuyện thì cứ để bọn họ nói rõ ràng với nhau trước. Nếu thực sự đánh nhau thì chuyện này sẽ thành nhà họ Lôi ức hϊếp một cô gái yếu đuối. Nếu cần thì chúng ta gọi Cục Công An tới để làm rõ công lý.”
Cô gái yếu đuối ư? Thẩm Minh Phương giận đến mức muốn nổ tung: “Điện Khanh, cậu nhìn mà xem, ở đây có ai yếu đuối không? Điện Khanh, cậu thực sự muốn giúp cô ta sao.”
Trong lúc bà ta đang nói thì bỗng nghe thấy tiếng hét to từ phía bên cạnh: “Không được đánh chị của tôi.”
Vừa hét, người đó vừa lao thẳng về phía Lôi Chính Huệ. Đầu Ninh Bình húc mạnh vào bụng cô ta, khiến cho Lôi Chính Huệ ngã ngửa ra sau, hét lên thảm thiết.
Thẩm Minh Phương tức giận đến mức suýt dậm chân: “Thật là quá đáng."
Lâm Vọng Thư không nói gì, giơ tay thẳng thừng tặng cho Lôi Chính Đức thêm một cái tát. Sau đó, cô nhìn thẳng vào anh ta, cười lạnh lùng: “Lôi Chính Đức, tôi nguyền rủa tám đời tổ tông nhà anh.”
Nói xong, Lâm Vọng Thư túm lấy Ninh Bình rồi kéo đi thẳng ra ngoài.
Phía sau là nhà họ Lôi náo loạn, tiếng người mắng chửi ầm ĩ như gà bay chó chạy. Lâm Vọng Thư kéo Ninh Bình chạy một mạch khỏi nhà họ Lôi, đến khi ra xa mới dừng lại để thở.
Ninh Bình quay sang hỏi: “Chị, còn người kia thì sao? Chúng ta mặc kệ anh ta sao.”
Lâm Vọng Thư: “Mặc kệ anh ta, bọn họ thân thiết với nhau lắm.”
Ninh Bình ngạc nhiên: “Hả? Thân thiết? Thì ra là cùng phe à.”
Lâm Vọng Thư nhếch môi: “Dù sao cũng chẳng phải người tốt đẹp gì. Bên ngoài thì ra vẻ người tử tế.”
Ninh Bình cười khúc khích: “Thì ra đó chính là kiểu ra vẻ người tử tế.”
Lâm Vọng Thư dẫn theo Ninh Bình rời khỏi nhà họ Lôi, vừa đi vừa cố trấn tĩnh lại, trong đầu nghĩ kỹ thêm về chuyện vừa xảy ra.
Hôm nay, với những chuyện vừa xảy ra, dựa vào tính tình của mẹ Lôi Chính Đức, chắc chắn bà ta sẽ không bao giờ đồng ý để cô bước chân vào cửa nhà họ Lôi.
Dù Lôi Chính Đức có làm ầm ĩ thế nào cũng chỉ là vô ích.