“Úi giời! Đúng là hai cô con dâu đánh nhau thật! Mau vào xem đi!”
Trong nháy mắt, hàng xóm cả sân trước sân sau ùa vào như ong vỡ tổ.
Vợ anh cả đầu tóc rối bù như tổ quạ, mặt mũi đau rát, mấy cái tát vừa rồi của vợ Lão Nhị đúng là không nương tay chút nào, dùng hết cả sức bình sinh mà quật!
Nhìn thấy mọi người vây quanh.
Vợ anh cả ngồi bệt dưới đất òa khóc nức nở.
“Mọi người phân xử cho tôi với! Cả cái nhà này hùa nhau bắt nạt người ta, mẹ chồng tôi nguyền rủa bố mẹ đẻ tôi bị liệt, nguyền rủa anh em tôi cụt tay cụt chân kìa!”
Ngô Tri Thu tức đến lệch cả mũi! Con vợ thằng cả này giỏi thật, biết vừa ăn cướp vừa la làng cơ đấy!
“Không thể nào, bà Lý không phải người như thế! Chúng ta ở cùng một khu bao nhiêu năm nay rồi, bà ấy tuy có hiếu thắng một chút nhưng thương con thương cháu như vàng như ngọc ấy chứ!” Chị Lâm ở sân sau quan hệ khá tốt với Ngô Tri Thu, là người đầu tiên lên tiếng bênh vực.
“Đúng đấy, mẹ chồng cô đối xử với các cô thế nào chúng tôi đều nhìn thấy cả, cô làm dâu con thế nào chúng tôi cũng thấy hết, đừng có mà ngậm máu phun người nói lung tung, mẹ chồng cô bắt nạt cô á? Từ lúc cô về làm dâu đến giờ cô đã rửa được cái bát nào ở nhà chồng chưa?” Đại Lạt Ba cũng bĩu môi khinh bỉ nói.
“Chuẩn luôn, chưa thấy loại con dâu nào như cô! Đã không hiếu thuận thì chớ, giờ còn vu khống mẹ chồng, sách vở cô học trút hết vào bụng chó rồi à!”
“Cái ngữ có học mà bụng dạ xấu xa! Thằng cả cũng chẳng phải thứ tốt đẹp gì, để mặc vợ bịa đặt nói xấu mẹ mình như thế!”
“Gốc rễ là ở thằng cả nhà đấy mà ra, bình thường cứ giả bộ nho nhã thư sinh, các bà xem nó về thăm nhà có bao giờ mang quà cáp gì đâu! Lúc đi thì vơ vét không ít!”
Không cần Ngô Tri Thu mở miệng, hàng xóm láng giềng đã bắt đầu “nã pháo” vào hai vợ chồng nhà này rồi. Mọi người chướng mắt từ lâu, học đại học thì oai đấy nhưng không có hiếu thì sách vở cũng coi như vứt cho chó ăn
Vợ anh cả Vương Duyệt vốn bị đánh đau đã bực, giờ nghe hàng xóm chỉ trỏ lại càng điên tiết hơn.
“Các người có biết phân biệt phải trái không hả, không thấy tôi bị đánh đây à!”
Anh cả vội vàng lao tới bịt mồm vợ lại. Cãi nhau với đám đàn bà này thì có lợi lộc gì, giả vờ đáng thương để người ta đồng cảm không tốt hơn sao, vợ hắn đúng là không biết nhẫn nhịn!
“Em dâu cô dám đánh cô, chắc chắn là do cô nói lời không nên nói rồi!” Hàng xóm lý lẽ rất hùng hồn, mặc định lỗi là ở vợ anh cả.
Mặt vợ anh cả đỏ tưng bừng vì tức, muốn cãi lại nhưng mồm đã bị chồng bịt chặt.
Vợ Lão Nhị quay đầu nhìn bố mẹ chồng, thấy sắc mặt hai ông bà đều khó coi nhìn chằm chằm vợ chồng anh cả.
Cô phủi phủi bụi đất trên người.
“Các cô các bác ơi, chị dâu con chửi mẹ con là bà già chết tiệt nên con mới đánh chị ấy đấy ạ, mọi người đừng để chị ấy lừa!”
“Ối giời đất ơi! Con dâu mà dám chửi mẹ chồng? Đúng là loạn rồi, không còn vương pháp gì nữa! Tôi đã bảo con vợ thằng cả này không phải loại tử tế mà!” Đại Lạt Ba như bắt được tin giật gân, cái biểu cảm khoa trương, cái giọng điệu cao vυ"t ấy, mồm bà ấy cứ như gắn loa tăng âm vậy.
Mọi ngóc ngách trong sân đều vang vọng cái giọng oang oang của bà ấy, nếu không phải cái vẻ mặt hả hê kia thì mọi người còn tưởng bà ấy đang bất bình thay cho bà Lý thật ấy chứ.
“Thằng cả, vợ mày quá đáng lắm rồi, dù thế nào cũng không được chửi mẹ chồng chứ! Hơn nữa mẹ mày có lỗi gì với mày đâu, bao nhiêu năm nuôi mày ăn học, mày nhìn cái áo bông bà đang mặc trên người xem, bông bên trong còn chẳng được mấy lạng, bà còn chẳng nỡ thay, thế mà mày đối xử với mẹ mày thế à!” Chị Lâm lập tức lên tiếng đòi công bằng cho Ngô Tri Thu.
“Phải đấy, ông Lý đi làm về còn phải ra bến bãi vác bao tải thuê, tiền chẳng phải đều cho mày tiêu hết sao, Hưng Quốc à, mày không được làm bố mẹ mày lạnh lòng nhé.” Ông Cát ở sân trước cũng bắt đầu phê bình thằng cả.
“Ông Cát, các cô các chú ơi, không phải như vậy đâu ạ, vợ cháu khẩu xà tâm phật, nói lỡ lời thôi, cô ấy không phải chửi mẹ cháu, chỉ là lời qua tiếng lại, lỡ miệng thôi, chúng cháu xin lỗi mẹ ngay đây ạ! Bố mẹ cháu vất vả nuôi cháu như thế, vợ cháu sao có thể chửi mẹ cháu được chứ!”