Chương 8

Kiếp trước Ngô Tri Thu vốn không ưng cô con dâu này, cảm thấy cô ấy xuất thân nhà quê, lại ít học, uổng phí con trai mình.

Vợ thằng hai ở cái nhà này mấy năm, sau đó bên nhà đẻ cô ấy làm mô hình trồng rau nhà kính, thằng hai bèn theo vợ về bên ấy làm ăn.

Ngô Tri Thu nghĩ thằng con này coi như vứt, chẳng trông mong gì được nên về sau lúc chia tiền đền bù giải tỏa bà chia cho thằng hai rất ít!

Không ngờ nha, con dâu thứ hai lại “máu chiến” thế này! Gặp chuyện là xông pha ngay!

Ngô Tri Thu hai mắt sáng rực nhìn hai cô con dâu đang vật lộn.

Cô con dâu cả tuy cũng xuất thân nông thôn nhưng đã bao năm không động tay chân làm việc nặng, rõ ràng không phải là đối thủ của cô con dâu thứ hai quanh năm lao động chân tay.

Vợ thằng hai một tay túm tóc vợ thằng cả, tay kia cứ nhè chỗ thịt mềm trên người đối phương mà cấu véo nhiệt tình, nhìn qua là biết cực kỳ có kinh nghiệm thực chiến!

Vợ thằng cả cũng túm tóc vợ thằng hai nhưng định cấu lại thì toàn bị vợ thằng hai né được, vợ thằng hai lại mặc áo bông dày cộp, cấu chẳng xi nhê gì, ngược lại bị vợ thằng hai cấu cho đau điếng, kêu oai oái!

Trong phòng ầm ĩ tiếng la hét chửi bới. Bọn họ ở trong khu tập thể kiểu nhà đại tạp viện, chia làm sân trước sân sau, mấy nhà hàng xóm ở sân sau nghe động tĩnh liền chạy ào đến cửa nhà bà.

“Ông Lý, bà Lý ơi, trong nhà không sao chứ?” Là Đại Lạt Ba (Đại Lạt Ba: biệt danh loa phóng thanh) ở cách vách, bà này nhiều chuyện nhất trần đời, để bà ta biết chuyện gì thì cứ gọi là thêm mắm dặm muối truyền đi khắp tỉnh!

“Nghe tiếng như là hai cô con dâu nhà bà ấy đánh nhau ấy nhỉ!”

“Tôi nghe cũng giống thế, tiếng ré lên là của vợ thằng cả, bình thường hay làm bộ làm tịch, ra vẻ coi thường người khác, giờ các bà nghe xem tiếng ré có khác gì mụ đàn bà chanh chua không!”

“Theo tôi thì vợ thằng hai được đấy chứ, nhìn nó làm lụng vất vả trong ngoài suốt ngày xem, bà Lý còn chưa biết đủ, chứ con vợ thằng cả có học thức có công ăn việc làm thì đã sao, mắt còn chẳng thèm liếc nhìn bố mẹ chồng lấy một cái, về già trông cậy vào nó có mà ăn cám!”

“Thì ai bảo không phải đâu, bà Lý đúng là nhìn người không chuẩn!”

“Thằng cả nhà đấy cũng chẳng ra gì, lần nào về cũng tay không, lúc đi thì tay xách nách mang, thế mà cũng không biết ngượng!”

Mấy người hàng xóm đứng ở cửa xì xào bàn tán.

Trong nhà đánh nhau túi bụi, mọi người đều trố mắt ra xem kịch hay!

Lý Hưng Quốc vốn định chờ người khác vào can nhưng nhìn ánh mắt hả hê của lũ em, vợ mình lại đang bị thua thiệt.

Hắn đành mặt dày tự mình lao vào can ngăn.

“Thằng hai, làm gì có chuyện anh chồng lao vào can em dâu, mày cứ đứng nhìn thế à?” Ngô Tri Thu đang xem vui vẻ, thấy thằng cả lao vào can thiệp (mà thật ra là bênh vợ), bèn giục thằng hai cũng phải xông lên.

Thằng hai còn đang do dự, tính là anh cả can ra thì thôi.

Nhưng mẹ hô một tiếng thế này, hắn mà không xông lên, tối về vợ hắn không cào nát mặt hắn ra mới lạ!

“Anh cả, anh dám động vào vợ em một cái thử xem, đừng trách em không khách khí!”

Lão Nhị gào lên một tiếng, chặn đứng cánh tay đang định kéo vợ mình của anh cả.

Anh cả từ nhỏ chỉ biết cắm đầu vào sách vở, chưa từng làm việc nặng, làm sao là đối thủ của Lão Nhị quanh năm lao động chân tay!

“Thế chú kéo vợ chú, anh kéo vợ anh?” Anh cả đề nghị.

“Anh kéo trước đi!” Lão Nhị đảo mắt láu lỉnh.

Anh cả: “...”

Hắn mà kéo trước thì vợ hắn chắc chắn ăn đòn đủ.

Hai anh em trừng mắt nhìn nhau!

Lão Nhị cũng chẳng vội, đằng nào vợ hắn cũng đâu có chịu thiệt.

“Mau kéo ra đi, ra cái thể thống gì nữa! Không thấy mất mặt à!” Lý Mãn Thương không nhịn được nữa rồi, bên ngoài hàng xóm bu đầy, để người ta cười cho thối mũi!

Lão Nhị hừ mũi một cái, chọc chọc vào người vợ: “Thôi được rồi đấy!”

Vợ Lão Nhị cũng nghe thấy tiếng bố chồng, bèn đẩy mạnh vợ anh cả một cái. Vợ anh cả lảo đảo lùi lại mấy bước, đập lưng vào cửa.

Cửa không khóa, bị cô ta húc mạnh nên bật mở toang hoác, vợ anh cả ngã bệt mông ra ngoài cửa, đám hàng xóm đang thì thầm to nhỏ bên ngoài nhìn rõ mồn một cảnh tượng trong nhà.