Lúc bà đổ bệnh, giá như thằng cả có chút trách nhiệm gánh vác thì đâu đến nỗi nhà cửa ầm ĩ gà bay chó sủa như thế! Tất nhiên, mấy đứa còn lại cũng chẳng phải thứ tốt lành gì, lúc đó nào có ai nhớ đến chút tình nghĩa dưỡng dục của người mẹ già này!
Mặt Lý Hưng Quốc trắng bệch.
“Thế sao được, chúng con cũng phải sống chứ!” Vương Duyệt lập tức nhảy dựng lên phản đối.
Ngô Tri Thu chẳng thèm để ý đến cô ta. Chỗ nào nói chuyện cũng chõ mõm vào, chỗ nào đánh rắm cũng nhe răng ra cười, cứ như con khỉ được mời đến múa may quay cuồng vậy!
Cả nhà đều nhìn chằm chằm vào Lý Hưng Quốc, bao gồm cả Lý Mãn Thương. Ông vốn đã bất mãn với việc thằng cả đi làm mà không đưa lương về nhà, nếu không phải Ngô Tri Thu cứ cản thì ông đã sớm hỏi tội thằng con cả rồi!
Nhìn những ánh mắt đó, thằng cả biết thừa mọi người vẫn luôn ghi nhớ chuyện này, trước kia là do mẹ không cho hỏi nên mọi người mới giả vờ như không biết.
Hôm nay vợ chồng hắn cãi nhau với thằng ba, chạm đúng vào vảy ngược của mẹ nên bà cụ mới hỏi cho ra lẽ.
Hôm nay mà không cho gia đình một câu trả lời thỏa đáng thì chuyện đi nước ngoài của hắn e rằng khó mà moi được tiền của nhà!
Thế thì không được, lần này hắn nhất định phải đi nước ngoài! Trước mắt cứ trấn an người nhà cái đã.
“Bố, mẹ, con xin lỗi, là do con suy nghĩ chưa chu toàn. Con cứ nghĩ trong nhà chỉ có mỗi em út đi học, mọi người đều đi làm cả, không thiếu tiền nên con mới không nộp lương! Thế này đi, giờ con cũng kết hôn rồi, gia đình nhỏ cũng cần chi tiêu, sau này một nửa tiền lương con sẽ nộp về cho gia đình!”
“Lý Hưng Quốc, anh điên rồi à? Chúng ta không sống nữa sao? Anh có biết một nửa lương của anh là bao nhiêu tiền không?” Vương Duyệt tức đến méo cả mặt cũng chẳng thèm giữ cái mác trí thức nữa, gào lên như một con điên với chồng.
Bình thường thì chỉ số thông minh của Vương Duyệt cũng ổn đấy nhưng cứ nhắc đến tiền là cô ta lại mất khôn! Bởi vì nhà cô ta ở nông thôn, hơn một nửa tiền lương của cô ta phải gửi về nuôi bố mẹ, giờ lại mất thêm một nửa lương của chồng thì vợ chồng cô ta sống kiểu gì?
Làm sao duy trì được vẻ ngoài hào nhoáng hiện giờ? Đây chẳng khác nào đòi mạng cô ta sao!
Lý Hưng Quốc vội vàng kéo tay cô vợ đang lên cơn điên lại.
“Vợ à, hiếu thuận với cha mẹ là điều nên làm! Hồi trước nhà nuôi anh học đại học, cha mẹ và các em đã chịu khổ nhiều rồi!” Miệng thì nói vậy nhưng tay hắn bóp chặt lấy tay Vương Duyệt, hy vọng cô ta mau chóng lấy lại lý trí!
Ngô Tri Thu nhìn thái độ của thằng cả, trong mắt tràn đầy vẻ chế giễu. Thằng con trưởng này ích kỷ tư lợi, đến nước này rồi mà vẫn còn giở trò tâm cơ. Nhìn cái vẻ mặt giọng điệu đó xem, cứ như cả nhà đang ép hắn xì tiền ra vậy!
“Thằng cả, muốn diễn tuồng thì về nhà mà diễn, ở đây không ai mua vé đâu!”
Vương Duyệt tuy là xót tiền thật nhưng chắc chắn cũng có phần diễn kịch trong đó. Còn thằng cả thì khỏi phải nói, hoàn toàn là đang phối hợp với vợ, để cha mẹ và các em thấy được cái khó của mình. Trọng tâm dĩ nhiên là nhắm vào mẹ già, chỉ cần bà xót con trai thì khoản tiền này tự nhiên sẽ được miễn.
Bây giờ bị bà cụ vạch trần, cả hai vợ chồng đều ngượng chín mặt.
Mấy đứa con khác đều nhìn mẹ mình với ánh mắt không thể tin nổi. Trước kia mẹ là người bênh vực anh cả nhất, hôm nay bị làm sao thế này? Uống nhầm thuốc súng à? Hay là anh cả chị dâu chọc bà cụ giận thật rồi?
Nhưng bất kể là lý do gì, mấy đứa con đều cảm thấy hả hê vô cùng. Anh cả ăn nhiều chiếm nhiều bao nhiêu năm nay, về nhà còn bắt mọi người cung phụng như ông hoàng. Nếu hắn ra dáng anh cả thì đã đành, đằng này ích kỷ muốn chết, chuyện nhà chẳng giúp được tí gì, lần nào về cũng ra vẻ đạo mạo, lúc đi thì tay xách nách mang vơ vét đồ đạc, hàng xóm láng giềng sau lưng nói ra nói vào không biết bao nhiêu lần!
“Mẹ, xin lỗi, con không có diễn kịch, bắt đầu từ tháng sau con sẽ nộp một nửa lương về nhà.” Anh cả kiên trì đối diện với ánh mắt chế giễu của Ngô Tri Thu.
“Đừng đợi đến tháng sau, hôm nay mới mùng ba, mùng năm các người có lương rồi, tính luôn từ tháng này đi!” Ngô Tri Thu thản nhiên nói.