Chương 5

“Chú ba, sao chú có thể nói như vậy, anh đi nước ngoài rồi cũng có lợi cho gia đình mà! Bây giờ bỏ ra một chút tiền, sau này tỷ lệ hoàn vốn sẽ gấp mười gấp trăm lần!” Lý Hưng Quốc nãy giờ im lặng bỗng bình tĩnh lên tiếng, trong giọng nói tràn đầy tự tin, còn pha lẫn chút cảm giác ưu việt cao cao tại thượng.

“Hừ! Lời này anh đi mà lừa cha mẹ ấy! Hồi anh học đại học cũng nói như thế, giờ anh tốt nghiệp mấy năm rồi, cái nhà này đã nhìn thấy một đồng tiền nào của anh chưa?” Lão Tam khinh thường đảo trắng mắt.

“Bố mẹ, chú ba, anh cả hai năm nay vẫn luôn đọc sách học tập, mua tài liệu ôn thi các thứ, chi tiêu rất lớn, cho nên mới chưa đưa tiền về cho gia đình.” Vợ anh cả vội vàng giải thích.

“Thôi đi chị dâu cả, đừng coi người khác là kẻ ngốc. Hai vợ chồng anh chị đều đi làm hưởng lương, một tháng lương cả trăm bạc, tài liệu ôn tập của anh cả hết mấy đồng? Đừng có coi ai cũng là thằng đần!”

Hôm nay Lão Tam chẳng muốn nể nang ai nữa, cậu biết thừa hôm nay công việc của mẹ tuyệt đối không thể để rơi vào tay anh cả.

“Cũng không chỉ là ôn tập, còn phải bồi bổ dinh dưỡng các thứ, chú không biết đâu, học tập vất vả lắm.” Vương Duyệt cố chấp giải thích.

Lão Tam cười khẩy một tiếng: “Bố mẹ lớn tuổi thế này rồi cũng chưa thấy anh chị mua đồ bổ về bồi dưỡng cho ông bà lần nào!”

Sắc mặt Lý Hưng Quốc tối sầm lại, địa vị của hắn trong nhà trước giờ luôn cao cao tại thượng, đây là lần đầu tiên bị chất vấn như thế này.

Nếu là trước kia, mẹ đã sớm không cho em út nói nữa để giữ gìn địa vị con trưởng của hắn trong nhà.

Nhưng hôm nay mẹ lại như đang xem kịch, nhìn hai anh em bọn họ anh một câu tôi một câu, hoàn toàn không có ý định đứng ra giải vây cho hắn.

Cha thì chẳng trông cậy được gì, cha toàn nghe theo mẹ, chỉ khi bà cụ tỏ rõ lập trường thì cha mới giúp đỡ!

Lý Hưng Quốc nhìn mẹ, hy vọng mẹ vẫn sẽ bảo vệ hắn như trước kia.

Trong lòng Ngô Tri Thu cười lạnh. Kiếp trước tống cổ mày đi nước ngoài rồi, lũ em trai em gái có đứa nào được nhờ vả chút ánh sáng nào đâu? Đừng nói là em trai em gái, ngay cả bà và ông nhà sống càng ngày càng cực khổ, rốt cuộc nhận lại được cái gì?

Đúng là vừa muốn làm đĩ lại vừa muốn lập đền thờ! Câu này đích thị là dành cho thằng con cả quý hóa của bà đây!

Ngô Tri Thu im lặng không nói gì, mặc kệ thằng cả ra sức nháy mắt ra hiệu, bà cứ coi như không nhìn thấy.

“Anh cả, mắt anh bị dây cung bắn vào hay sao mà giật kinh thế?” Lão Nhị đột nhiên phang một câu xanh rờn, khiến bầu không khí vốn đã gượng gạo lại càng thêm khó xử.

Ha ha ha ha, Lão Tam chẳng thèm nể nang gì anh cả, cười phá lên sằng sặc.

Ngay cả cô út Lý Phụng Xuân đang ngồi đọc sách trong góc cũng phì cười.

Mặt anh cả đỏ bừng như gấc chín, sắc mặt Vương Duyệt cũng khó coi vô cùng.

“Mẹ, thời gian cũng không còn sớm nữa, rốt cuộc nhà mình có thể lo được bao nhiêu chi phí cho Hưng Quốc đi nước ngoài?” Vương Duyệt chẳng thèm vòng vo nữa, cái nhà nát này, đám họ hàng nghèo kiết xác này, cô ta chẳng muốn nhìn thêm một giây nào.

Ngô Tri Thu chớp chớp mắt.

“Chuyện lúc nãy còn chưa nói xong đâu đấy? Nói xong rồi hẵng bàn tiếp chuyện này.”

Vợ chồng anh cả sững sờ, đồng thanh hỏi: “Chuyện gì?”

“Thì chuyện hai anh chị chưa từng mua cho cái nhà này lấy một món đồ cũng chưa từng đưa cho gia đình một đồng xu cắc bạc nào ấy! Thằng cả, hồi mày đi học đại học, mày đã từng quỳ trước mặt bố mẹ mà thề thốt, rằng chỉ cần tốt nghiệp đại học, tiền lương của mày sẽ giao hết cho gia đình để lo cho các em xin việc, dựng vợ gả chồng! Mày cũng biết thừa là để nuôi mày ăn học, tiền lương của thằng hai thằng ba đều dồn hết vào làm sinh hoạt phí cho mày mà!”

Thật ra thời đó sinh viên đại học được nhà nước trợ cấp rất cao, hoàn toàn không cần gia đình gửi sinh hoạt phí, có người tiết kiệm còn gửi tiền về phụ giúp gia đình.

Nhưng Lý Hưng Quốc lên đại học thì quen Vương Duyệt. Vương Duyệt là học sinh trường trung cấp ngay cạnh trường đại học, năm đó để theo đuổi cô ta, hắn đã tốn không ít tiền của, tất cả đều là mồ hôi nước mắt của mấy đứa em. Ngô Tri Thu trọng sinh trở về không chỉ muốn đòi lại công bằng cho thằng hai thằng ba, mà bà muốn cho cái thằng cả kia biết đừng hòng coi cả nhà như lũ ngốc nữa!