Biết thế đến sớm hơn! Đến sớm hơn thì chị cả chưa mua nhà, tiền chắc chắn đã vào túi cậu rồi!
“Vậy chị cả, chị còn bao nhiêu tiền? Ít cũng được, em đi mượn chỗ khác đắp vào.” Lão Tam vẫn chưa từ bỏ ý định, chị cả đi làm bao nhiêu năm nay kiểu gì chẳng có chút tiền tiết kiệm.
Tiền tiết kiệm thì Phụng Lan có một ít nhưng mấy hôm trước đều bị mẹ lấy đi rồi, bảo là để mua nhà cho cô.
Ngô Tri Thu chính là lo mấy đứa em trai trời đánh này nhòm ngó tiền trong tay con gái lớn. Con gái lớn thì nhẹ dạ cả tin, mấy đứa em nói ngon ngọt vài câu là hận không thể móc tim móc phổi ra cho! Nên ngoại trừ tiền sinh hoạt, tiền của Phụng Lan đều gửi ở chỗ bà!
Phụng Lan không muốn em trai đến làm phiền mẹ, lúc mẹ lấy tiền đi đã nói là để phòng mấy đứa em này đến vay mượn.
“Đám tang anh rể tốn không ít, cộng thêm nợ nần trước đó trong nhà, chị thật sự không còn đồng nào dư dả nữa.” Phụng Lan vẻ mặt khó xử, nếu tiền còn trong tay cô, nói gì thì nói cô cũng phải đưa cho em trai mấy trăm.
Trên mặt Mãn Mãn nở nụ cười, vẫn là bà ngoại hiểu mấy cậu, chặt đứt đường lui của mẹ từ trước.
“Vậy chị cả, căn nhà đó chị cho em mượn để kết hôn được không!” Đầu óc Lão Tam xoay chuyển cực nhanh, lại nghĩ ra một chiêu khác. Không vay được tiền cũng không sao, mượn được căn nhà ba nghìn đồng kia cũng tốt mà!
Đến lúc đó cậu và Mỹ Na đóng cửa lại, sống cuộc sống riêng tư cũng không tệ.
Nụ cười của Mãn Mãn cứng lại trên mặt, cậu út đúng là không biết xấu hổ!
“Chú út, nhà đó đã cho thuê rồi, tiền thuê cũng nhận rồi, chị còn định đón cha mẹ qua nhà mới ở nữa cơ!” Phụng Lan khó xử.
“Chị cả, tiền thuê nhà bao nhiêu, em đưa chị! Căn nhà đó chị cho em thuê đi!”
Hôm nay Lão Tam quyết tâm kiểu gì cũng phải xẻo được một miếng thịt từ chỗ chị cả.
Phụng Lan vẻ mặt đầy khó xử: “Chú út, nhà này cho cơ quan nhà nước thuê làm ký túc xá rồi, là cho mấy anh dân quân tự vệ bên ban vũ trang thuê đấy, hợp đồng ký cả rồi!”
“Chị cả! Sao chị có thể làm thế! Em có phải không trả tiền thuê đâu, chị khinh thường em, sợ em không trả nổi tiền chứ gì?” Lão Tam mất mặt, muốn trở mặt luôn!
“Cậu út, nhà đã cho thuê rồi, cậu ép mẹ cháu cũng vô dụng thôi!” Mãn Mãn bất mãn với thái độ của cậu út đối với mẹ.
“Chị cả, chị còn bảo chị không có tiền, tiền thuê nhà không phải là tiền à? Chị sợ em không trả được chứ gì? Chị khinh thường em đúng không!” Lão Tam gân cổ lên hét!
“Tiền thuê nhà của cơ quan không đưa trực tiếp cho chị, họ làm cho Mãn Mãn một cái sổ tiết kiệm, tiền thuê hàng năm gửi thẳng vào sổ cho con bé!” Đây là ý kiến của Ngô Tri Thu. Phụng Lan giờ có công ăn việc làm, đủ cho hai mẹ con sinh sống, tiền thuê nhà thì để dành cho Mãn Mãn, sau này lên đại học hoặc đi du học dùng!
Phụng Lan đương nhiên đồng ý rồi, cô cũng sợ mình tiêu hoang, không giữ được tiền, đến lúc Mãn Mãn vào đại học thì biết lấy tiền đâu ra!
“Cậu út, đó là tiền của cháu, cậu đừng có mơ tưởng!”
Ánh mắt Lão Tam vừa rơi xuống người Mãn Mãn thì những lời vô tình từ cái miệng nhỏ nhắn của cô bé đã thốt ra.
Lão Tam tức đến phát điên: “Chị cả, chị dạy con như thế đấy hả?”
“Mẹ cháu dạy tốt lắm, ít nhất cháu sẽ không vì đi vay tiền nhà người khác không được mà nổi điên lên! Cháu vẫn còn cần mặt mũi!” Mãn Mãn sa sầm mặt mày cũng chẳng nể nang gì ông cậu này nữa.
“Được được! Giỏi lắm! Một con ranh con mà cũng dám coi thường tao! Chị cả, sau này chị cứ coi như không có đứa em trai này đi!” Lão Tam chẳng được chút hời nào, tức tối bỏ đi.
Nước mắt Phụng Lan chảy dài: “Mãn Mãn, sao con có thể nói chuyện với cậu con như thế!”
“Con phải nói thế nào? Con nói thế nào thì cậu ấy mới hài lòng? Mẹ đưa tiền và nhà cho cậu ấy thì cậu ấy mới hài lòng! Mẹ đưa đi!” Mãn Mãn trừng mắt nhìn mẹ, may mà bà ngoại sáng suốt, nếu không hôm nay tiền tuất của cha chắc chắn sẽ bị mẹ cô đưa đi hết.
“Đó là cậu của con! Là người thân của con!” Phụng Lan hét lên với con gái.
“Người thân? Lúc chúng ta bị đuổi ra khỏi nhà thì cậu ấy ở đâu? Lúc chúng ta bị bắt nạt cậu ấy ở đâu? Lúc trời chưa sáng chúng ta đứng co ro trước cửa ban vũ trang cậu ấy ở đâu? Lúc lo tang lễ cho bố thì cậu ấy ở đâu? Có lợi lộc để chiếm thì là người thân, không có lợi lộc thì trở mặt không nhận người, một chút thể diện cũng không cần, người thân như thế con không cần! Không cần nổi!”