Chương 33

Xuân Ni đang dỗ thằng ba ngủ trưa, thấy chồng hớt hải chạy về thì ngơ ngác: “Đến thì đến chứ sao!”

Lão Nhị trừng mắt nhìn vợ với vẻ “tiếc sắt không rèn được thành thép”, vội vàng xỏ giày cho thằng cả và thằng hai.

“Ông bà nội điêu ngoa lắm, trong mắt họ ngoài anh cả ra thì chẳng có ai hết! Mau đi thôi, đừng có ở nhà mà làm chuyện tốn công vô ích lại chẳng được cái gì!”

“Vậy chúng ta đi rồi thì mẹ làm sao?” Xuân Ni vẫn rất lo cho mẹ chồng, mẹ chồng dạo này đối xử với cô rất tốt! Cô không yên tâm để mẹ chồng ở nhà một mình!

“Lát nữa anh bảo dì Lưu chặn đường báo cho mẹ một tiếng, bảo mẹ cũng qua chỗ chị cả trốn vài ngày!” Lão Nhị vội vàng nghĩ kế.

Xuân Ni nghe vậy thấy cũng được, mẹ chồng biết tin trước chắc chắn cũng sẽ không về nhà để chịu ấm ức!

Lão Nhị dẫn vợ con chuồn cửa sau về nhà bố mẹ vợ.

Anh cả dẫn hai ông bà vào cửa, chỉ thấy căn nhà trống huơ trống hoác, chẳng có lấy một bóng người.

Anh cả vốn định bảo em dâu làm cơm cho ông bà nhưng trong nhà từ người lớn đến trẻ con đều đi vắng sạch.

Hắn đi ra ngoài, thấy Đại Lạt Ba đang nấu cơm trưa trong bếp, bèn hỏi: “Thím, thím có thấy em dâu cháu đâu không?”

Đại Lạt Ba vừa nãy mải nấu cơm nên cũng không để ý động tĩnh nhà họ Lý.

“Không có nhà à? Vừa nãy còn thấy mấy mẹ con chơi ở nhà mà!”

Anh cả lắc đầu: “Không có!”

“Thế thì thím chịu, cháu tìm em dâu làm gì?” Đại Lạt Ba lại bắt đầu thói hóng hớt.

“Không có gì, ông bà nội cháu đến, định bảo em dâu làm chút cơm!”

“Cháu không tự làm được à? Làm anh chồng mà còn sai bảo em dâu à? Ông bà nội lặn lội đường xa đến đây, cháu không dẫn ông bà ra quán mà ăn à?” Đại Lạt Ba liến thoắng một tràng.

Trong lòng anh cả hối hận không thôi, đúng là cái mồm làm tội cái thân, tự nhiên đi bắt chuyện với mụ Đại Lạt Ba này làm gì không biết!

Chưa đợi Đại Lạt Ba nói hết câu, anh cả đã vội vàng bỏ đi.

Đại Lạt Ba nhổ toẹt một bãi nước bọt: “Vác hai cái tay không đến mà còn mặt mũi sai bảo em dâu, đúng là không biết xấu hổ!”

Anh cả ra ngoài mua mấy cái bánh bao cho hai ông bà ăn tạm lót dạ. Trong tay hắn cũng chẳng còn tiền, sổ tiết kiệm đều bị Ngô Tri Thu lấy đi hết, hai mươi đồng trong túi cũng bị bà vét sạch, tiền về quê đón ông bà là hắn phải đi vay đồng nghiệp đấy!

Vương Duyệt nghe nói sổ tiết kiệm bị mẹ chồng lấy mất, ở nhà làm ầm lên một trận, mấy hôm nay vẫn đang chiến tranh lạnh với hắn!

Bây giờ mua mấy cái bánh bao cho ông bà mà hắn đau lòng đứt ruột!

Hai ông bà ăn bánh bao thịt lớn thì vui vẻ lắm, đúng là đồ thành phố có khác, bánh bao này thơm thật!

Anh cả ngồi cùng ông bà đợi Lý Mãn Thương và Ngô Tri Thu tan làm.

Vợ Lão Nhị cả buổi chiều đều không thấy mặt mũi, anh cả đoán chắc là trốn về nhà mẹ đẻ rồi!

Đến giờ tan tầm, Lão Tam về nhà trước, thấy ông bà nội đến.

Lão Tam bụng đầy toan tính, trong nháy mắt đã hiểu ra vấn đề. Anh cả đấu không lại bố mẹ nên về quê cầu cứu viện binh đây mà.

Lão Tam chào ông bà, hai ông bà chỉ ậm ừ qua loa lấy lệ.

Tiếp đó Lý Phụng Xuân đi học về, chưa kịp chào ông bà một tiếng thì bà cụ đã quát cô ấy đi nấu cơm.

“Bà nội, cháu còn phải đọc sách, đợi mẹ cháu về rồi nấu ạ!”

Bà cụ nhướng mắt lên: “Con gái lớn mười tám mười chín tuổi đầu rồi, ở nhà đến bữa cơm cũng phải đợi mẹ về nấu, ra cái thể thống gì? Đọc sách thì thiếu gì lúc này, mau đi nấu cơm đi. Con gái con đứa mà chẳng ra dáng con gái, không biết thằng cả dạy con thế nào nữa!”

Lý Phụng Xuân... Mấy ngày nay cô ấy làm hết việc nhà rồi! Nấu cơm đâu phải việc của cô ấy!

“Còn ngẩn ra đó làm gì, mau đi đi! Bảo mày làm chút việc mà sao khó khăn thế nhỉ!” Bà cụ mất kiên nhẫn, bà chưa từng thấy đứa con gái nào lười biếng như thế này.

Cái ngữ con dâu cả cả ngày chẳng làm được tích sự gì, con gái lớn tướng rồi mà dạy dỗ lười chảy thây ra!

Lý Phụng Xuân không dám cãi lại bà nội, đành miễn cưỡng đi nấu cơm.

Lý Mãn Thương về đến nhà thì thấy bố mẹ mình đã đến.

“Bố mẹ? Sao hai người lại tới đây?” Lý Mãn Thương vội vàng dựng xe đạp. Mấy hôm trước ông vừa về quê đưa tiền, ở quê cũng đâu có chuyện gì, sao tự nhiên hai ông bà lại lên đây?