Chương 32

“Tôi cũng tính thế, mua phắt cái nhà cho xong, ai dòm ngó cũng vô dụng!”

“Vừa khéo, ngõ sau có một căn nhà độc lập, ba gian nhà chính, đang muốn bán, chủ nhà sắp đi nước ngoài, không định về nữa! Tôi dẫn cô đi xem nhé?”

“Được!”

Hai người ăn ý, Ngô Tri Thu đèo chị Lưu ra ngõ sau.

Nhà này nằm ở phía đông ngõ, còn có một mảnh vườn nhỏ trồng rau, sân không lớn lắm, ba gian nhà chính, nhà được bảo quản rất tốt!

Ngô Tri Thu nhìn cái là ưng ngay, căn nhà này dù để ở hay cho thuê đều rất tốt!

Chủ nhà là một cặp vợ chồng hơn năm mươi tuổi.

“Anh chị ơi, căn nhà này anh chị định bán bao nhiêu?” Ngô Tri Thu ưng rồi, giá cả mà hợp lý thì bà chốt luôn.

“Cô ở ngõ trước phải không?” Bà chủ nhà từng gặp Ngô Tri Thu.

“Nhà tôi ở khu tập thể ngõ trước!”

“Đều là hàng xóm mấy chục năm rồi, căn nhà này tôi cũng không thách giá, hai nghìn rưỡi bán đứt!”

Giá này rất hợp lý, giá nhà quanh đây cũng tầm tầm như thế.

Nhưng không mặc cả thì không phải phong cách của Ngô Tri Thu.

“Chị à, hai nghìn ba tôi mua luôn! Mai đi sang tên ngay!”

“Cô em, thế không được, một phát bớt hai trăm, không được! Không được!” Bà chủ nhà lập tức phản đối, hai trăm tệ bằng mấy tháng lương rồi.

“Chị à, không giấu gì chị, trong tay tôi chỉ có đúng hai nghìn ba trăm tệ, đây là tiền tuất của con rể cả nhà tôi, tôi mua cho con gái lớn đấy!” Ngô Tri Thu bắt đầu bài ca than nghèo kể khổ.

Chị Lưu lập tức kể lại chuyện nhà Phụng Lan: “Anh chị à, không phải em gái tôi muốn mặc cả đâu, là trong tay thật sự chỉ có từng ấy tiền! Cô ấy sợ con gái không giữ được tiền nên mới định mua nhà cho nó!”

Hai vợ chồng chủ nhà nhìn nhau, đều thấy được sự đồng cảm dành cho Ngô Tri Thu.

“Thôi được, hai nghìn ba, sáng mai đi sang tên!” Ông chủ nhà chốt hạ, họ cũng đang vội đi, vé máy bay đã mua rồi. Bán nhà cho người như vậy họ cũng yên tâm!

“Vậy cảm ơn anh chị nhé!” Ngô Tri Thu vội vàng cảm ơn!

Chị Lưu và Ngô Tri Thu vui vẻ ra khỏi ngõ.

“Chị Lưu, cảm ơn chị nhé! Mai tôi mời chị ra tiệm cơm Quốc doanh ăn một bữa!”

“Khách sáo gì với tôi, tôi chỉ dẫn đường thôi mà, ăn uống gì, đừng có phung phí tiền! Tôi về trước đây, ở nhà chưa nấu cơm đâu!” Chị Lưu vội vàng đi về.

Ngô Tri Thu đạp xe đến nhà con gái lớn.

Phụng Lan đang nấu cơm: “Mẹ, không phải mẹ bảo hôm nay về nhà sao?”

“Mẹ có chuyện tốt muốn nói với con đây!” Ngô Tri Thu cười không ngậm được miệng suốt dọc đường, bà biết rõ giá trị của cái nhà nhỏ này trong tương lai sẽ như thế nào! Có hai nghìn ba, đúng là vớ được món hời lớn rồi!

“Chuyện tốt gì thế bà ngoại!” Mãn Mãn ôm lấy cánh tay bà làm nũng.

Ngô Tri Thu ấn nhẹ vào cái mũi nhỏ của Mãn Mãn: “Chỉ có cháu là tinh ranh!”

“Phụng Lan, mẹ giúp con mua được một căn nhà rồi, ngay ngõ sau nhà mình, nhà riêng biệt tốt lắm, sáng mai đi với mẹ làm thủ tục sang tên!”

“Mua nhà cho con á?” Lý Phụng Lan kinh ngạc hỏi.

“Chứ còn gì nữa, tiền đó của con để không thì cũng chỉ là để không, mua cái nhà dù là cho thuê hay để ở thì cũng là một khối tài sản, sau này để làm của hồi môn cho Vu Mãn Mãn cũng được!”

“Mẹ...” Lý Phụng Lan cảm động muốn khóc, mẹ đúng là chuyện gì cũng lo nghĩ cho cô và con gái.

“Được rồi, đừng có mà sụt sịt, mau đi nấu cơm đi!” Ngô Tri Thu mất kiên nhẫn đẩy con gái lớn ra rồi kéo Vu Mãn Mãn vào trong nhà.

Trong lòng Lý Phụng Lan vẫn vô cùng cảm động, mẹ cô chính là kiểu người khẩu xà tâm phật! Trong lòng luôn lo nghĩ cho cô nhưng lại cứ không chịu nói ra!

Ba người vui vẻ ăn cơm, Ngô Tri Thu kể cho hai mẹ con nghe về căn nhà cấp bốn kia.

“Mẹ, đến lúc đó hai mẹ con mình dọn qua bên ấy ở đi, gần bà ngoại!”

“Được!” Lý Phụng Lan cũng có ý đó, cô muốn ở gần bố mẹ đẻ một chút.

“Đến lúc đó các con tự quyết định!” Ngô Tri Thu rất vui vẻ, đây là việc lớn đầu tiên bà làm sau khi trọng sinh trở về.

Bên này không khí hòa thuận ấm êm, còn bên nhà họ Lý thì không khí chẳng được hài hòa như vậy.

Buổi trưa lúc Lão Nhị về nhà, từ xa đã nhìn thấy anh cả dẫn theo ông bà nội đi vào trong ngõ.

Lão Nhị ba chân bốn cẳng chạy về nhà, vừa vào cửa đã hét lên: “Xuân Ni, mau đi thôi, anh cả dẫn ông bà nội đến rồi!”