Tiền của gia đình có phần của tôi và chị cả, anh hai không? Anh tốt nghiệp xong đã cho chúng tôi nhìn thấy một hào một cắc nào chưa?
Chính hôm nay hai vợ chồng anh chị về đây chẳng phải cũng là nhòm ngó tiền của gia đình, nhòm ngó công việc của bố mẹ sao? Anh còn mặt mũi để cho con mụ đàn bà đanh đá này đứng đây nói xằng nói bậy à!”
Hàng xóm láng giềng đều nhìn vợ chồng anh cả với ánh mắt không thể tin nổi.
Bảo sao hôm nay ầm ĩ ghê thế, hóa ra vợ chồng anh cả còn đang tính kế chiếm đoạt công việc của hai ông bà già, thế này còn là người nữa không?
“Chú ba, chú đừng có nói bậy, bọn anh nhòm ngó công việc của bố mẹ bao giờ!” Anh cả không dám nhận cái tiếng xấu này.
“Hừ, dám làm không dám nhận, thế hôm nay anh chị vác mặt về đây làm gì, anh dám nói không?” Lão Tam khinh khỉnh liếc xéo anh cả.
Anh cả cũng trừng mắt nhìn thằng em tóe lửa.
“Thằng cả, vừa nãy mày bảo bắt đầu từ tháng này nộp một nửa lương về nhà, lời này còn tính không?” Ngô Tri Thu không muốn bỏ lỡ cơ hội ngàn năm có một này.
Bao nhiêu hàng xóm đang nhìn vào, lại trong tình huống thế này, mặc kệ Vương Duyệt có sủa bậy thế nào, Lý Hưng Quốc vẫn phải gật đầu.
Ngô Tri Thu vội vàng bảo thằng hai đi lấy giấy bút, bảo thằng ba chạy ra ủy ban phường gọi chủ nhiệm đến.
Dưới sự chứng kiến của ông Cát, ông Tăng trong viện và chủ nhiệm ủy ban, bắt đầu từ tháng này Lý Hưng Quốc phải nộp một nửa tiền lương về cho gia đình mỗi tháng, coi như là tiền phụng dưỡng Lý Mãn Thương và bà.
Chủ nhiệm ủy ban đề nghị ấn định một con số cụ thể, lương của anh cả hiện giờ là hơn bảy mươi tệ, ông ấy đề nghị đưa bốn mươi hoặc ba mươi lăm tệ.
Ngô Tri Thu không đồng ý. Đùa à, sau này bốn mươi, ba mươi lăm tệ thì làm được cái tích sự gì, bà cứ đòi đúng một nửa lương, bất kể sau này lương tăng lên bao nhiêu, đều phải chia cho bà một nửa
Lý Hưng Quốc cắn răng ký vào thỏa thuận. Thỏa thuận được lập thành ba bản, vợ chồng Ngô Tri Thu và Lý Mãn Thương giữ một bản, Lý Hưng Quốc giữ một bản, ủy ban phường giữ một bản!
Hàng xóm láng giềng đều mừng cho vợ chồng Ngô Tri Thu. Có người thật tâm cảm thấy họ nuôi được đứa con học đại học chẳng dễ dàng gì, cũng có người đơn thuần chỉ là xem náo nhiệt.
Vở kịch ầm ĩ này cuối cùng cũng qua loa hạ màn. Danh tiếng của vợ chồng anh cả ở cái khu này coi như thối hoắc. Cũng may là bọn hắn không sống ở đây, chứ không thì ngày nào cũng bị người ta chỉ trỏ chửi cho chết!
Lúc chủ nhiệm phường ra về, Lão Tam lén dúi cho ông ấy hai bao thuốc lá, dù sao cũng không thể để người ta mất công chạy tới không công được.
Ngô Tri Thu nhìn thấy hết. Thằng con út này tuy nhiều tâm cơ nhưng cũng là đứa biết làm việc nhất.
Nhìn lại thằng cả xem, mang danh học đại học mà cái đạo lý đối nhân xử thế cỏn con này cũng không hiểu. Ở cái đơn vị như của nó, e rằng cũng khó mà làm nên trò trống gì!
Vợ chồng anh cả ký thỏa thuận xong là chuồn thẳng. Hàng xóm thấy hết trò vui cũng tản mác ai về nhà nấy.
Trong nhà chỉ còn lại gia đình Ngô Tri Thu.
“Mẹ, tối nay ăn gì để con đi nấu!” Vợ Lão Nhị đã thay quần áo khác, tâm trạng cực kỳ tốt vì hôm nay đã làm cho chồng mình phải chịu thiệt.
Ngô Tri Thu vẫn còn mơ hồ về chuyện trọng sinh, bà chỉ muốn về phòng nằm nghỉ, chẳng thiết ăn uống gì: “Tùy, con thích ăn gì thì làm cái đó!”
Nói xong bà đi thẳng về phòng.
Vợ Lão Nhị lè lưỡi với chồng, nghĩ thầm mẹ chồng vẫn còn buồn chuyện ban nãy sao? Nhưng thái độ của bà hôm nay với cô tốt hơn hẳn, còn bảo cô thích ăn gì thì làm, đây là lần đầu tiên kể từ khi vợ chồng cô về đây sống gần nửa năm nay đấy!
“Làm món gì?” Vợ Lão Nhị hỏi chồng.
“Em không thích ăn mì sợi à, tối nay mình cán mì ăn đi!” Lão Nhị cười hì hì, cuối cùng mẹ cũng thấy được điểm tốt của vợ anh rồi.
“Chị dâu hai, em muốn ăn sốt trứng gà!” Lão Tam mặt dày sấn lại gần.
“Được! Chị đi làm ngay đây!”
“Để anh đi đón mấy đứa nhỏ!”
Lão Tam vội vàng đi phụ chị dâu hai, cậu cũng khoái món mì cán tay này lắm!
Cô con gái út Lý Phụng Xuân thì chui tọt về phòng tiếp tục đọc sách.