Chương 49

“Ở nhà tôi cũng chỉ rảnh rỗi thôi. Tôi không muốn giống các chị dâu khác, cả ngày ở trong khu gia thuộc. Tôi quen tính hoạt bát rồi, không ngồi yên được.”

Nghe Khương Ninh Diên nói vậy, Tần Hoài Ngọc mới yên tâm hơn.

Ấn tượng của cô ấy về Khương Ninh Diên vốn đã rất tốt: Lạc quan, lễ phép, lại xinh đẹp.

Hôm nay còn thấy thêm một mặt khác của cô, khiến cô ấy càng thêm mến mộ.

Nếu thật sự Đoàn trưởng Lục đối xử không tốt, cô ấy nhất định sẽ giúp đỡ.

Tần Hoài Ngọc nhìn quanh một lượt, rồi lại đánh giá Khương Ninh Diên từ trên xuống dưới: “Quần áo của cô đẹp đấy, có thể thử bán quần áo xem sao. Cô mặc gì thì bán nấy.”

Nói xong, cô ấy lại bổ sung: “Chỉ là chút ý tưởng thôi, cô đừng để tâm.”

Khương Ninh Diên quay đầu hỏi: “Cô biết chợ đầu mối gần đây nhất ở đâu không?”

“Ở Nam Nhai, không xa lắm.” Tần Hoài Ngọc nhắc nhở: “Nhưng ở đó người qua lại tạp nham, nếu đi lấy hàng thì tốt nhất nên có chồng cô đi cùng.”

Lục Cảnh Hòa bận như vậy, làm gì có thời gian đi với cô?

Nghĩ thì nghĩ thế, nhưng ngoài miệng Khương Ninh Diên vẫn nói: “Tôi biết rồi.”

Tần Hoài Ngọc vào trung tâm hành chính, Khương Ninh Diên đứng đợi bên ngoài, tiện tay mua thêm mấy món.

Một chiếc xe jeep màu xanh quân đội dừng ở đầu đường.

Tần Hoài Ngọc mở cửa sau, ra hiệu cho Khương Ninh Diên lên xe, còn mình đi vòng sang bên kia.

Người lái là một nữ binh.

Nữ binh không ngờ vị Doanh trưởng thường ngày nghiêm khắc lại đưa theo một cô gái nhỏ nhắn xinh xắn, còn đối xử với cô khách khí như vậy. Trong mắt liền lóe lên tia hiếu kỳ, qua gương chiếu hậu thỉnh thoảng lén nhìn Khương Ninh Diên, ánh mắt đen sẫm tràn đầy tò mò.

Thấy nữ binh như vậy, Tần Hoài Ngọc cau mày: “Lái xe cho đàng hoàng, đến khu gia thuộc trước.”

Nữ binh nhe răng cười ngốc mấy tiếng: “Doanh trưởng, đây là em gái chị sao? Sao trước giờ chưa nghe nói, thật xinh quá.”

“Không phải. Đây là vợ Đoàn trưởng Lục, hôm nay tình cờ gặp.”

Đoàn trưởng Lục?

Nữ binh sững người. Đây là vợ của Đoàn trưởng Lục Diêm La mặt sắt kia sao?

Thật ư?

Một tiên nữ ngọt ngào thế này mà lại là vợ của Đoàn trưởng Lục?

Đoàn trưởng Lục vốn lạnh lùng nghiêm nghị, mà vợ anh lại trẻ trung hoạt bát đến thế... Trong đầu nữ binh thoáng qua một câu, trâu già gặm cỏ non.

Khó mà tin nổi.

Mấy hôm trước nghe nói vợ Đoàn trưởng Lục bất ngờ theo quân, còn đồn rằng đẹp như tiên. Cô ấy chưa gặp bao giờ, nay tận mắt thấy quả nhiên danh bất hư truyền.

Nữ binh nhăn mặt.

Đối diện với nét cười nén lại của Khương Ninh Diên qua gương, cô chớp mắt: “Đúng thế, tôi là vợ của Lục Cảnh Hòa, mới theo quân mấy hôm thôi.”

Biểu cảm tinh nghịch ấy khiến Tần Hoài Ngọc thoáng chói mắt, cô ấy vội quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, dõi theo cảnh vật vun vυ"t lùi lại.

Xe dừng trước cổng khu gia thuộc. Khương Ninh Diên lịch sự cảm ơn, rồi ôm đồ mình vừa mua chạy nhanh vào trong viện.

Nữ binh lén liếc theo bóng lưng cô, không nhịn được lẩm bẩm: “Chả trách trước đây Đoàn trưởng Lục mãi không lấy vợ, thì ra là chờ một người trẻ đẹp thế này. Đúng là đẹp hơn cả minh tinh trên phim.”

Tần Hoài Ngọc liếc cô ấy một cái: “Huấn luyện thế nào rồi?”

Nữ binh giật mình, lập tức xẹp giọng: “Em chỉ là tò mò thôi mà...”

...

Hơn hai giờ chiều, mấy quân tẩu tụm năm tụm ba ngồi đan len dưới bóng cây, vừa hóng mát vừa tán chuyện, mấy đứa trẻ chừng hai ba tuổi chơi đùa xung quanh, cảnh tượng rất đỗi yên bình.

Thấy Khương Ninh Diên đi tới, tay còn xách một túi đồ gì đó, cả đám như đã bàn bạc trước, đồng loạt ngậm miệng không nói nữa.

Dư Mỹ Lệ và Diệp Xuân Manh cũng có mặt. Đợi Khương Ninh Diên đi qua, Dư Mỹ Lệ liền lẩm bẩm: “Lại lên huyện dạo gần nửa ngày, nhìn xem lại xách về cả đống đồ.”

Tay Diệp Xuân Manh vẫn đan không ngừng, chỉ khẽ liếc mắt nhìn bóng lưng Khương Ninh Diên, không nói gì.