Chương 47

Biết rõ Khương Ninh Diên có lòng tốt, hơn nữa cô ấy còn nghe nói vợ mới cưới của Đoàn trưởng Lục không có việc làm, nên càng thấy không thể để một mình Khương Ninh Diên chi tiền. Nếu không, sau này về nhà cô ấy cũng khó mà giải thích.

Khương Ninh Diên mặt mũi đầy xót xa, lắc đầu: “Thôi, coi như tôi làm việc thiện tích đức vậy. Trước đây tạo nghiệp bao nhiêu, hôm nay coi như gột sạch hết.”

Đã quyết định làm người tốt, lại đi nhờ người khác trả thay, chẳng khác nào tự tát vào mặt mình.

Tần Hoài Ngọc vốn vụng ăn vụng nói, không biết đáp thế nào. Cô ấy cảm thấy cách nói của Khương Ninh Diên thật đặc biệt, rõ ràng là chuyện bi thương, qua miệng cô ấy lại biến thành có chút nhẹ nhõm, bầu không khí bớt nặng nề đi hẳn.

Đúng giờ tan tầm, bệnh nhân trong viện không nhiều.

Bác sĩ trung niên sờ trán Phó Hoa, mặt sầm xuống, mắng ngay: “Cái sốt này ít nhất cũng mấy ngày rồi, sao giờ mới đưa đến? Các người làm anh chị kiểu gì vậy, để trẻ con chịu khổ thế này?”

Phó Thảo lo lắng hỏi dồn: “Bác sĩ, em gái tôi tình hình thế nào?”

Ông bác sĩ liếc mấy người, cau mày: “Nếu muộn thêm hai ngày, sốt cao hỏng não, thành ngốc luôn rồi! Nặng thêm chút nữa thì cái mạng con bé cũng chẳng giữ nổi.”

Ông ấy vừa kiểm tra vừa lẩm bẩm trách móc.

Phó Thảo ôm chặt em gái, hốc mắt đỏ hoe, không dám cãi một câu.

Nghe bác sĩ bảo phải tạm ứng mười đồng, Khương Ninh Diên đau như cắt, đưa tay sờ chiếc túi nhỏ. Cô tự an ủi: Chỉ tạm ứng mười đồng thôi, chắc viện phí cũng không nhiều lắm.

Thấy cô nhăn mặt tiếc tiền, Tần Hoài Ngọc nhịn cười, khẽ trấn an: “Số tiền này chắc là đủ. Ngày mai tôi sẽ đóng nốt.”

Khương Ninh Diên thì lạc quan hơn: “Cứ để mai tính. Biết đâu số tiền này đã đủ rồi.”

Thời này đồng tiền giá trị lắm, thịt heo chỉ mấy hào một cân, một nhà sống tằn tiện, một tháng chưa chắc tiêu đến mười đồng.

Phó Hoa sốt nặng, nếu trễ thêm vài ngày chắc đã nguy hiểm tính mạng. Có thể còn phải chuyển lên bệnh viện tỉnh. Nghe bác sĩ nói vậy, toàn thân Phó Thảo run rẩy.

Bác sĩ đưa Phó Hoa đi kiểm tra thêm.

Ngay lúc đó, “bịch” một tiếng, Phó Thảo quỳ rạp xuống trước mặt Khương Ninh Diên, dập ba cái đầu vang rền.

Nước mắt nước mũi hòa làm một, giọng cậu ta nghẹn ngào: “Cảm ơn chị! Từ nay chị chính là ba mẹ tái sinh của tôi và em gái. Ân tình này cả đời tôi không quên. Dù có lên núi đao xuống biển lửa, chị chỉ cần mở miệng, tôi tuyệt đối không từ chối. Cho dù bây giờ chị bảo tôi nhảy vào vạc dầu, tôi cũng nhảy ngay lập tức!”

Khương Ninh Diên nghe mà lạnh cả sống lưng, vội nấp sau lưng Tần Hoài Ngọc, ló đầu ra xua tay: “Đừng, đừng! Giúp em gái cậu chữa bệnh là tôi vét sạch tiền rồi. Nếu còn coi tôi như chị ruột, tôi nuôi không nổi đâu. Tôi còn đang ăn bám chồng đây này, lấy đâu ra mặt mũi mang thêm hai miệng ăn?”

“......”

Phó Thảo thật lòng cảm kích, căn bản không nghĩ nhiều đến thế.

Đang định giải thích, Tần Hoài Ngọc bước lên đỡ cậu ta: “Em gái cậu khỏi bệnh rồi, cậu phải tìm việc đàng hoàng mà làm, đừng dính dáng đến mấy chuyện phạm pháp nữa.”

Phó Thảo liên tục gật đầu, lau nước mắt. Nếu không phải em gái bệnh nặng, cậu ta cũng chẳng đi ăn trộm.

Từ ngày ba mất, mẹ lại bị bọn buôn người lừa đi, chỉ còn hai anh em nương tựa.

Cậu ta bị bắt nạt không ít, sau này cao lớn hơn, tập cách dữ dằn, mới dần dần có chỗ đứng trong thôn.

Người ta sợ hãi, đồn rằng em gái cậu ta là “mệnh xấu”, khắc chết ba, hại mất mẹ. Lúc em gái bệnh, không một ai chịu cho vay tiền.

Bế tắc đến đường cùng, cậu ta mới đi ăn trộm. Lúc đó Khương Ninh Diên xuất hiện, kéo cậu ta khỏi vết xe đổ.

Phó Hoa kiểm tra xong, được chuyển sang khu nội trú theo dõi. Ba người đói đến mức bụng sôi ùng ục.

Tần Hoài Ngọc và Phó Thảo đều không có tiền. Khương Ninh Diên đành ra ngoài mua đồ ăn. Nghĩ đến tiền đã tiêu cho người khác, cô không nỡ mua bánh bao nhân thịt, chỉ mua vài cái màn thầu.