Ánh mắt Lục Cảnh Hòa rơi trên người Khương Ninh Diên, thấy eo cô mảnh mai, cổ tay nhỏ nhắn, bèn bảo: “Em muốn ăn gì, anh cho người đi mua về.”
Chu Thiên Hòa nghĩ thầm: Thấy chưa, Đoàn trưởng Lục cũng giống mình, đều cho rằng cô em dâu nhỏ này không thể cuốc đất nổi.
“Em chỉ muốn thử thôi. Có chị Vương chỉ dạy, cái gì không biết thì em sẽ hỏi.” Khương Ninh Diên mỉm cười.
Vương Tiểu Phượng cũng vội bảo đảm: “Đoàn trưởng Lục cứ yên tâm, trồng rau là nghề của tôi, nhất định sẽ dạy cho Ninh Diên thành thạo.”
Chu Thiên Hòa thấy vợ mình vui, cũng cười toe toét: “Đoàn trưởng, mình cứ mặc kệ họ đi, cho các chị em tự xoay xở. Trẻ con đều đi học rồi, ở nhà mãi cũng buồn.”
Ánh mắt Lục Cảnh Hòa thoáng hiện tia sâu xa.
Đúng lúc đó, Tôn Thiết Cương cũng từ đơn vị trở về, thấy mọi người liền chào hỏi.
Về khu tập thể, ai nấy đều thoải mái hơn, không còn quá nhiều phép tắc, đôi khi còn có thể đùa vài câu.
Những năm trước, Tôn Thiết Cương từng xem thường Lục Cảnh Hòa, chỉ cho rằng anh là một thằng nhóc đầu xanh. Nhưng năng lực anh xuất chúng, chẳng rõ có phải may mắn hay không, mỗi lần tham gia nhiệm vụ lớn đều lập công, tuổi còn trẻ mà đã ngồi ghế Đoàn trưởng.
Vài năm tiếp xúc, Tôn Thiết Cương dần nảy sinh sự khâm phục chân thành.
“Doanh trưởng Tôn, hôm nay còn phải cảm ơn vợ anh nữa.”
Tôn Thiết Cương biết vợ mình không phải người dễ chịu, theo bản năng tưởng rằng Dư Mỹ Lệ lại gây chuyện với Khương Ninh Diên.
Khương Ninh Diên chỉ đơn giản kể lại chuyện vườn rau.
Tôn Thiết Cương ban đầu cau mày, nghe xong biết chỉ hơn năm hào thì mới thở phào, cười nói: “Đó là lẽ đương nhiên, vốn dĩ cũng là Mỹ Lệ chiếm đất nhà cô.”
Nói xong, anh ta vội về nhà, chỉ chào qua loa rồi rời đi.
Chu Thiên Hòa vốn tính thô, không nghe ra ẩn ý gì. Anh ta cười bảo: “Em dâu mới đến, tuổi lại nhỏ, em nhớ quan tâm nhiều hơn, đừng để em ấy bị bắt nạt.”
Vương Tiểu Phượng lườm anh: “Anh còn phải nói à?”
Khương Ninh Diên dịu dàng tiếp lời: “Chị Vương coi em như em gái, bình thường đối xử với em rất tốt.”
Bốn người nhanh chóng đi tới cửa nhà Chu Thiên Hòa, anh ta theo vợ vào trong. Khương Ninh Diên bước đi cùng Lục Cảnh Hòa, anh cố tình chậm bước, để cô không phải vội.
Lục Cảnh Hòa cúi mắt nhìn dáng người nhỏ nhắn chỉ cao tới vai mình, giọng trầm nhàn nhạt: “Chỉ cần em có lý, thì đừng sợ ai. Có chuyện gì, anh sẽ đứng ra gánh.”
Một câu nói giản đơn, rơi vào tai Khương Ninh Diên lại như lời tình tự.
Người đàn ông này bề ngoài lãnh đạm bạc tình, nhưng hóa ra lại rất có trách nhiệm.
Khóe môi cô khẽ nhếch, đôi mắt cong cong, cố ý nghiêng đầu hỏi: “Nếu em không có lý thì sao? Lúc đó anh cũng sẽ theo người khác cùng nhau phê phán em à?”
Lục Cảnh Hòa vốn chưa từng tiếp xúc với kiểu câu hỏi tinh quái này, chỉ đành thành thật theo suy nghĩ trong lòng: “Nếu em sai, thì về nhà anh sẽ dạy em, chứ không bao giờ để người ngoài nhục mạ.”
Vợ anh, nếu có sai thì anh sẽ uốn nắn, không đến lượt kẻ khác chỉ trỏ.
Thấy bộ dáng nghiêm túc ấy, Khương Ninh Diên cười cong mắt: “Được rồi, em cũng sẽ làm tròn bổn phận một quân tẩu, không để anh khó xử. Em đi nấu cơm đây, thằng bé A Bảo chắc đói rồi.”
Nụ cười tươi sáng ấy như ánh nắng len vào l*иg ngực Lục Cảnh Hòa, khiến lòng anh ấm áp lạ thường.
Đi theo cô vào bếp, thấy cô vo gạo chuẩn bị nấu cơm, anh xắn tay áo chủ động rửa rau. Khương Ninh Diên tiện tay ném cho anh một miếng thịt muối, bảo anh rửa luôn.
Cô vừa làm vừa nói nhỏ: “Anh huấn luyện ở đơn vị vất vả, A Bảo lại đang tuổi lớn. Anh nhìn nhóc Thiên Nhất ở nhà bên đi, cũng tầm tuổi A Bảo mà cao hơn nửa cái đầu. Không có chút thịt cá thì không được đâu. Quần áo có thể giản dị, nhưng ăn uống phải đủ đầy.”
“Tiền trợ cấp và phụ cấp của anh mỗi tháng cũng được cả trăm đồng, chẳng cần tiết kiệm quá, cũng không cần để ý người khác nói gì. Nên tiêu thì cứ tiêu.”