“Ừm.”
Trong lớp, A Bảo nhớ lại buổi sáng ba nói sẽ đến đón mình giữa trưa, trong lòng cậu bé phấn khích đến mức đung đưa chân liên tục.
Càng gần giờ tan học, nó càng hồi hộp, đã sớm thu dọn cặp sách chờ chuông reo.
“Leng keng...”
Vừa nghe thầy cô cho tan học, A Bảo lập tức xách cặp chạy ào ra ngoài.
“Này! Này! A Bảo, chờ tớ với!” Chu Thiên Nhất hổn hển đuổi theo.
Ra khỏi cửa lớp, A Bảo liền thấy Khương Ninh Diên và Lục Cảnh Hòa đang đứng dưới tán cây trên sân trường chờ mình.
“Ba!” A Bảo lao tới trước mặt họ, ánh mắt sáng rực.
“Ba hôm nay trông thật ngầu nha!”
Chu Thiên Nhất cuối cùng cũng đuổi kịp, thở hổn hển túm lấy cặp của A Bảo: “Cậu chạy gì mà nhanh thế.”
Lục Cảnh Hòa cúi xuống xoa đầu con: “Hôm nay có bài tập gì không?”
“Phần lớn con đều làm được rồi!” A Bảo hãnh diện ngẩng đầu nhìn ba.
Lục Cảnh Hòa lại quay sang hỏi Chu Thiên Nhất: “Thiên Nhất, bài hôm qua con làm được hết không?”
Cậu nhóc gật đầu: “Bài hôm qua chỉ là cộng trừ siêu đơn giản thôi mà, con sớm đã biết làm.”
Khương Ninh Diên và Lục Cảnh Hòa liếc nhìn nhau.
Cô mỉm cười, dịu giọng nói với Chu Thiên Nhất: “Thiên Nhất, con có thể cho dì xem vở bài tập hôm qua của con được không?”
Chu Thiên Nhất tò mò lấy bài tập trong cặp ra: “Con có làm sai vài chỗ, nhưng hôm nay đã sửa hết rồi.”
Khương Ninh Diên lật xem qua, lập tức phát hiện đề bài của cậu bé hoàn toàn khác với của A Bảo.
Sắc mặt Lục Cảnh Hòa trầm xuống.
Nhận ra vẻ nghiêm nghị đột ngột trên mặt ba bạn, Chu Thiên Nhất co rụt cổ: “A Bảo thường làm bài rất tốt, chỉ mấy hôm nay mới bị thầy cô phê bình thôi ạ.”
Lục Cảnh Hòa bảo cậu nhóc về trước: “Thiên Nhất, con về nhà đi. Chú và dì có chuyện muốn nói với A Bảo.”
Chu Thiên Nhất vừa đi vừa ngoái đầu, lo lắng nhìn bạn.
Lục Cảnh Hòa nắm tay A Bảo, dẫn thẳng tới văn phòng giáo viên.
Trong phòng, vài giáo viên đang bàn tán: “Nghe nói hôm nay Đoàn trưởng Lục đưa vợ mới tới đón A Bảo, nghe đâu trông xinh lắm.”
“So với cô Chu thì sao?”
“Đẹp hơn nhiều, nhưng nghe bảo chỉ học hết cấp hai, làm sao xứng với Đoàn trưởng Lục, ai biết đã dùng thủ đoạn gì?”
Cửa bị đẩy ra, Lục Cảnh Hòa lạnh mặt bước vào, ánh mắt quét qua cả phòng.
“Lục... Đoàn trưởng Lục, anh tới rồi...”
Khương Ninh Diên đi ngay phía sau.
“Cô Lý có ở đây không?” Giọng Lục Cảnh Hòa mang theo nén giận.
Người phụ nữ ngồi trong góc đứng dậy: “Ba của A Bảo có việc gì sao?”
“Tôi nghe nói dạo này A Bảo làm bài rất kém, thậm chí còn bị giữ lại trường?”
Cô Lý ngạc nhiên ngẩng đầu, rõ ràng không hề biết chuyện này: “Hôm qua tôi xin nghỉ, không rõ lắm.”
Khương Ninh Diên lấy vở trong cặp A Bảo ra: “Tôi đã xem qua bài tập hôm qua, phần lớn toàn là thứ thằng bé chưa từng học qua.”
Cô Lý đẩy gọng kính, nhìn chằm chằm vào Khương Ninh Diên, bật cười nhạt: “Thì ra là mẹ kế mới của A Bảo. Có lẽ cô không biết, lớp chúng tôi học trước chương trình tiểu học rồi. Cô xem nhầm cũng phải.”
Sắc mặt Lục Cảnh Hòa tối sầm: “Cô Lý, ý của cô là gì?”
Khí thế quân nhân khiến ai cũng thấy căng thẳng.
Khương Ninh Diên đặt tay lên mu bàn tay chồng, ra hiệu bình tĩnh, ánh mắt sắc lạnh nhìn cô giáo: “Cô Lý muốn nói rằng ngay cả toán tiểu học tôi cũng không hiểu sao?”
“Xì!” Cô Lý khinh thường, trong lòng nghĩ: Một người chỉ học hết cấp hai thì biết gì chứ? Có chồng tốt thì đã sao?
Thấy thái độ kia, Khương Ninh Diên chẳng buồn giữ vẻ hòa nhã nữa, “rầm” một tiếng, ném hai quyển vở xuống bàn, một là bài tính toán, một là bài giải quyết vấn đề.
“Cô Lý, có thể giải thích cho tôi vì sao A Bảo mới năm tuổi mà đã phải làm dạng bài này không? Chúng tôi đã so sánh với vở các bạn cùng lớp, vì sao bài tập của A Bảo lại khác hẳn?”
Ngón tay cô dừng ngay câu hỏi phép chia trong vở: “Tại sao các bạn khác làm cộng trừ, còn A Bảo làm chia? Chữ nó nhận biết được đã đủ để đọc hết những đề này chưa? Bài tập của các cô giao là tùy tiện như vậy sao?”