Chương 23

Khương Ninh Diên nhân đó nói: “Cảnh Hòa, hầm chứa phân đặt trong sân e là sẽ có mùi. Em muốn đào một đường thoát nước dẫn ra ngoài... nhưng thêm đường ống với chi phí nhân công chắc không ít, anh thấy sao?”

“Em quyết định là được.” Lục Cảnh Hòa trả lời rất nhanh, trong tai anh chỉ còn văng vẳng câu gọi khẽ khàng “Cảnh Hòa” kia.

Ánh mắt anh dừng lại trên gương mặt cô một thoáng: “Nếu tiền không đủ thì cứ nói, anh sẽ nghĩ cách.”

Anh múc canh cho cô, cánh tay rắn chắc, dáng vẻ đàn ông đầy sức hút khiến tim Khương Ninh Diên chợt lạc nhịp, đầu óc hơi bay bổng.

“Công nhân nói nhà mình có thể tự đào, sẽ tiết kiệm hơn nhiều, nhưng phải làm ngay.”

Lục Cảnh Hòa trầm ngâm, tưởng cô đang lo lắng chuyện tiền bạc.

Hôm nay anh cho người tìm hiểu về gia cảnh nơi cô lớn lên, biết đó là một mái nhà ăn người không nhả, nên nghĩ cô sợ bị anh trách mắng mới muốn tự mình làm.

“Em không cần lo tiền, mọi thứ có anh.”

Khương Ninh Diên không nói thêm.

Nếu anh đã sẵn sàng bỏ ra, vậy cứ để anh bỏ.

Ăn cơm xong, Lục Cảnh Hòa dọn dẹp mang chén bát vào bếp. Khương Ninh Diên muốn đi tìm A Bảo để gần gũi thêm, nhưng chẳng thấy đâu.

Cô đi đến cửa bếp, chỉ thấy Lục Cảnh Hòa đang rửa hộp cơm.

“A Bảo đâu rồi?”

“Đi tìm Thiên Nhất làm bài tập.” Giọng anh bình thản.

“Chăm thế à?” Khương Ninh Diên cười trong trẻo: “A Bảo với Thiên Nhất thân nhau lắm hả?”

“Ừ.”

“Buổi sáng em có mua ít kẹo, cũng biếu chị Vương một phần. Vậy mà A Bảo vừa về đã biết trong nhà có kẹo rồi!”

Lục Cảnh Hòa không ngờ, tuổi cô còn nhỏ mà cũng biết biếu quà, tính toán khéo léo, làm việc cũng chu đáo.

“Chị Vương đối xử với A Bảo rất tốt.” Ngừng lại một nhịp, anh bổ sung: “Em cũng ăn chút đi.”

Câu sau, nói ra lại có chút gượng.

“Thứ ngọt như thế em không thích, trẻ con mới mê thôi.”

Khương Ninh Diên gom kẹo vào túi nhựa đỏ, buộc chặt rồi trở về phòng.

Cô không hay biết, trong mắt Lục Cảnh Hòa, cô cũng chỉ như một đứa trẻ.

...

Lục A Bảo và Chu Thiên Nhất thân nhau, sáng nào cũng theo sau Chu Thiên Minh cùng nhau đến trường.

Hôm nay, Tôn Chí Cường cũng nhập hội.

Tôn Chí Cường là con của Dư Mỹ Lệ. Vì A Bảo là con trai trên danh nghĩa của Lục Cảnh Hòa, nên mỗi khi Dư Mỹ Lệ thấy cậu bé đều làm bộ ân cần, nhưng ánh mắt lại chẳng khác nào sói đói nhìn dê.

Nhìn thấy A Bảo đi với con mình, Dư Mỹ Lệ cố ý tiến lại, hỏi: “A Bảo à, hôm qua mẹ kế của con mua nhiều kẹo lắm, có cho con ăn không?”

Trẻ con vốn chẳng giấu diếm gì, nghĩ gì nói nấy.

Chu Thiên Nhất đã nhanh miệng: “Dì Khương còn đem nhiều kẹo sang cho mẹ con, con ăn một cái rồi, ngọt lắm!”

A Bảo mím môi không đáp. Cậu bé nhớ lời ba dặn: Đừng tùy tiện nhắc đến mẹ Khương trước mặt người ngoài.

Dư Mỹ Lệ thấy cậu bé không nói, bèn giả bộ hả hê: “Ôi chao, mẹ kế này cũng quá đáng, cho kẹo con nhà khác ăn mà không cho con ăn à?”

A Bảo không để ý đến cô ta. Dù nhỏ tuổi nhưng cậu bé không ngốc, nhìn ra được người này vốn không ưa mình, cậu bé chẳng muốn nói chuyện cùng.

Dư Mỹ Lệ lại hỏi: “A Bảo, con có thích mẹ kế không?”

Lần này A Bảo trả lời ngay: “Thích.”

Mẹ Khương nấu đồ ngon cho cậu bé, mua kẹo cũng chẳng giấu, lại còn sắp có cả nhà vệ sinh mới.

Cậu bé thích mẹ Khương.

Dư Mỹ Lệ đảo mắt: “Đừng bị lừa, giờ cô ta tốt với con chỉ để lấy lòng ba con thôi.”

A Bảo không nghĩ nhiều như thế, nhưng nhớ đến bà Ngô trước kia, ban đầu cũng đối xử tử tế, sau này... Cậu bé nghẹn ngào, suýt nữa bật khóc.

Dư Mỹ Lệ lại thêm dầu vào lửa: “Đợi đến lúc ba con bị cô ta mê hoặc rồi, con chắc canh chẳng còn ngày lành.”

A Bảo mím chặt môi, cố kìm nước mắt.

Thấy cô ta càng lúc càng quá quắt, Chu Thiên Minh liền kéo tay A Bảo, dẫn cả Chu Thiên Nhất đi.