Chương 14

“Cô là?” Khương Ninh Diên nhìn cô ta, cảm thấy kỳ lạ.

Buổi chiều Lục Cảnh Hòa đã dẫn Khương Ninh Diên đi dạo một vòng, vì thế đa số quân tẩu và người nhà trong khu đều biết đến cô.

Có một quân tẩu đi ngang, thấy cảnh này liền chủ động nói: “Em gái, đây là cô giáo Chu, dạy ngữ văn ở trường.”

Người quân tẩu ấy lại quay sang Chu Lệ Lệ:

“Cô ấy là cô vợ mới mà gia đình Đoàn trưởng Lục giới thiệu, hôm qua vừa đến đơn vị.”

Chu Lệ Lệ ngẩn người, một lúc lâu sau mới có phản ứng.

Cô ta nhìn Khương Ninh Diên, khó khăn lắm mới nặn ra được một nụ cười khó coi: “Xin lỗi, tôi không biết Đoàn trưởng Lục đột ngột kết hôn. Chuyện lớn thế này mà chẳng ai nói với tôi, nên tôi mới không biết thân phận của cô. À phải rồi, tôi tên Chu Lệ Lệ, bình thường vẫn là tôi kèm học cho A Bảo.”

Khương Ninh Diên lắc đầu: “Không sao, cô tìm Cảnh Hòa có chuyện gì không?”

Bằng trực giác nhạy bén của phụ nữ, cô cảm thấy phản ứng của Chu Lệ Lệ khi nghe nhắc đến Lục Cảnh Hòa hơi khác lạ.

Một giáo viên trường học, lại tìm tới khu gia đình quân nhân để gặp Lục Cảnh Hòa?

Kết hợp với thân phận và diện mạo của anh, tám phần là Chu Lệ Lệ có tình ý với anh rồi...

“Tôi đến để phụ đạo thêm cho A Bảo...” Bị hỏi thẳng, Chu Lệ Lệ có chút lúng túng.

Khương Ninh Diên thấy kỳ quặc, liền hỏi thẳng: “Rồi sao nữa?”

Kèm học cho A Bảo thì đến tìm Lục Cảnh Hòa làm gì?

“...”

Chu Lệ Lệ tưởng rằng Khương Ninh Diên không hiểu ý mình, liền nhắc lại: “Tôi tới để dạy thêm cho A Bảo, cô hiểu chứ?”

Khương Ninh Diên thu lại suy nghĩ, nhìn cô ta đầy khó hiểu: “Câu này của cô buồn cười thật. Cô dạy A Bảo thì đi tìm Cảnh Hòa làm gì?”

Cô dừng một chút, rồi nói tiếp: “A Bảo ra ngoài chơi chưa về, hay là cô vào trong ngồi đợi một lát?”

Chu Lệ Lệ xấu hổ khoát tay, vội vàng từ chối: “Thôi khỏi, A Bảo không có nhà thì tôi để hôm khác quay lại.”

Nói xong, cô ta vội vã rời đi. Khương Ninh Diên nhìn theo bóng lưng ấy, ánh mắt đầy suy tư.

“Em gái.” Người quân tẩu ban nãy ghé sát lại, nhỏ giọng nói: “Chị đoán em còn chưa rõ tình hình, chứ sự xuất hiện của em khiến toan tính của cô Chu kia coi như đổ bể cả rồi.”

Khương Ninh Diên nghi hoặc nhìn chị gái kia.

“Đoàn trưởng Lục trẻ tuổi, lại tài mạo song toàn. Tuy mang theo một đứa nhỏ, nhưng người để mắt tới cậu ấy thì xếp hàng dài đến tận cổng đơn vị. Cô Chu kia đã ở đây gần một năm rồi, đối với A Bảo thì hết sức chiều chuộng, tốt không còn gì để chê.

Nhưng em cứ yên tâm, Đoàn trưởng Lục là người rất biết giữ mình. Bao nhiêu năm qua chưa từng thấy cậu ấy thân thiết với người phụ nữ nào. Giờ cậu ấy vừa động thì đã chọn được em, vừa xinh đẹp lại khí chất. Nếu chị là đàn ông, chắc phải ghen tị chết mất.”

Chu Lệ Lệ có tình ý với Lục Cảnh Hòa?

Chuyện nằm trong dự liệu, cũng hợp tình hợp lý.

“Ôi bao, trời sắp mưa rồi, chị phải về thu quần áo!” Nhà quân tẩu đó nhà cách đây một đoạn, vội vã quay đi.

Đúng lúc ấy, Lục A Bảo cũng nghe thấy mấy cô dì trong xóm nói trời sắp mưa, nên nhanh chóng chạy về nhà.

Khương Ninh Diên quay vào phòng khách, nhìn Lục Cảnh Hòa: “Anh theo em vào trong, em có chuyện muốn hỏi.”

Anh đi theo cô vào phòng, còn thuận tay đóng cửa lại.

Đây là phòng ngủ chính, vốn dĩ là chỗ ở của anh. Sau khi biết tin Khương Ninh Diên sẽ tới, anh dọn sang phòng bên cạnh ở chung với A Bảo, từ đó không vào lại nữa.

Phòng được dọn dẹp sạch sẽ, ga giường phẳng phiu không một nếp nhăn, có thể thấy cô đã bỏ nhiều tâm tư chăm chút.

Ánh mắt anh dừng lại trên gương mặt nhỏ đanh lại của cô, cố ý hạ giọng dịu đi: “Em muốn hỏi gì?”

Khương Ninh Diên mắt ngấn giận, bực tức chất vấn: “Trước khi em đến, anh có phải đã mập mờ với người khác không?”