Chương 35

Sẽ không đâu, mẹ đã vất vả đưa cậu ra khỏi làng Tiểu Hà, chắc chắn sẽ không đưa về nữa.

Lý Hồng Hà đi rồi, Thư Uyển bắt đầu nấu cơm. Gạo tẻ và gạo kê trộn lẫn, vo gạo, nhóm bếp lò, nấu cơm. Đợi cơm chín thì làm món cải thảo om đậu phụ.

Tiểu Mãn đứng bên cạnh nhìn. Cậu phát hiện ra, Thư Uyển dùng bếp lò và xẻng nấu ăn rất lóng ngóng. Cậu nói: "Mẹ ơi, con biết nấu cơm, hay để con làm nhé?"

Thư Uyển nhấc nồi cơm từ trên bếp xuống đặt lên bàn trong phòng, lại đặt chảo lên bếp lò, nói: "Nhưng Tiểu Mãn còn chưa cao bằng bếp lò."

Tiểu Mãn cảm thấy rất dễ giải quyết: "Con có thể đứng trên ghế đẩu ạ."

Thư Uyển múc dầu vào chảo, nói: "Tiểu Mãn đứng xa ra nhé, kẻo dầu bắn vào người. Tiểu Mãn mới đến cần thích nghi môi trường, sau này nhiệm vụ nấu cơm sẽ giao cho Tiểu Mãn."

Tiểu Mãn tự giác đứng lùi ra xa. Thấy Thư Uyển cho dầu vào chảo, dầu trong chảo kêu xèo xèo. Cô dùng xẻng xúc cải thảo cho vào chảo, chắc là sợ bị bỏng, lập tức nhanh chóng né người về phía sau. Dầu trong chảo bắn tung tóe, sau đó bốc lên một làn khói trắng.

Tiểu Mãn: "..."

Thật không nỡ nhìn thẳng.

Tay nghề nấu ăn của mẹ hình như không ổn lắm.

Cậu rất vui lòng nhận nhiệm vụ nấu ăn quan trọng này.

Đợi đến lúc hành lang lần lượt có người ra nấu cơm, bản giao hưởng xoong nồi bát đĩa vang lên, Thư Uyển đã dẫn Tiểu Mãn về phòng.

Nói về Lý Hồng Hà, sau khi quay lại phòng tài vụ, lập tức có người mượn cớ hỏi thăm tình hình phát lương để dò la tin tức: "Đứa bé Thư Uyển mang về đúng là nhặt được thật à? Nghe nói nó đi Đông Bắc?"

Lý Hồng Hà thuận miệng trả lời: "Nhặt được."

Người đến là đại diện, nhận nhiệm vụ của mọi người đến đây, không chịu bỏ qua: "Đứa bé mang từ Đông Bắc về? Không phải Thư Uyển từng làm thanh niên trí thức ở Đông Bắc sao? Thư Uyển làm thanh niên trí thức sáu, bảy năm, đứa bé kia bốn, năm tuổi?"

Ý đồ hóng chuyện quá rõ ràng.

Lời nói của người đó như búa tạ nện vào lòng Lý Hồng Hà. Bà sa sầm mặt nói: "Phòng kế toán là nơi quan trọng, người không phận sự miễn vào. Tính sai sổ sách đều đổ lên đầu cô đấy."

Lời này rất có sức uy hϊếp. Người đến không dám dò hỏi nữa, tiu nghỉu bỏ đi.

Lý Hồng Hà lòng dạ rối bời, sợ xảy ra sai sót, không thể làm việc được. Chờ đến giờ nghỉ trưa, bà lập tức vội vã đi về phía khu tập thể.

Thư Bình cũng biết tin này, không phụ trách chia cơm nữa, cơm nấu xong chị cũng vội về nhà mẹ đẻ, trước sau cùng Lý Hồng Hà đi vào dãy nhà tập thể.

Lý Hồng Hà liếc đứa con gái cả một cái, luôn cảm thấy Thư Bình trông có vẻ thật thà nhưng lại biết chuyện. Nhưng ở nơi đầy kẻ lắm chuyện này không tiện hỏi chị, đành phải nhịn vào nhà.

Lờ đi khuôn mặt cau có như sắp mưa của Lý Hồng Hà, Thư Uyển giới thiệu cho Tiểu Mãn: "Đây là dì cả của con. Chị cả, đây là Tiểu Mãn, con của thanh niên trí thức, em mang về."

Thư Bình lập tức hiểu ra, Thư Uyển vẫn chưa nói sự thật với mẹ già của họ.

Khuôn mặt tròn như quả táo đỏ của chị tươi cười rạng rỡ, vội vàng dang hai tay ra: "Đây là Tiểu Mãn à, lớn thế này rồi cơ đấy! Mau để dì cả bế nào."

"Dì cả ạ." Tiểu Mãn lễ phép chào hỏi.

Thư Bình vui vẻ bế Tiểu Mãn lên. Ngày xưa Tiểu Mãn chỉ là củ cải nhỏ xíu, mới đầy tháng đã bị Thư Uyển bế đi Đông Bắc. Đứa bé nhỏ như vậy bị gửi nuôi, chị rất lo Tiểu Mãn sẽ ốm đau bệnh tật. Mấy năm trôi qua trong nháy mắt, trông Tiểu Mãn có vẻ không tệ.

"Tiểu Mãn trông xinh trai quá! Mẹ xem này, đứa bé ngoan làm sao." Thư Bình khen ngợi.

Dựa vào tướng mạo này của Tiểu Mãn, bố cậu bé chắc chắn trông không tệ. Hy vọng bố cậu bé là người đàng hoàng.

Nghĩ đến đây, Thư Bình đột nhiên cảm thấy chua xót.

Lý Hồng Hà đứng bên cạnh lạnh lùng quan sát.