Lúc này, từ phòng khách lại vang lên giọng nói quen thuộc của hai vợ chồng đang trò chuyện với nhau.
“Quế Hương, giữa trưa nhớ xào ít trứng gà ăn cơm nhé!” Giọng đàn ông cất lên rõ ràng, có vẻ như đã quen ra lệnh.
Ngay lập tức, người phụ nữ đáp lại với vẻ không hài lòng: “Quý Hữu Phúc, trứng gà kia là để dành bồi bổ cho Chí Hoa, nó sắp phải làm bài kiểm tra giữa kì rồi, anh chỉ biết ăn thôi!”
Quý Hữu Phúc, Thẩm Quế Hương, Quý Chí Hoa… ba cái tên quen thuộc ấy bất chợt hiện lên trong đầu Quý Xán Xán, từng cái tên như được đóng dấu trong trí nhớ của cô. Bỗng nhiên, cô nhớ đến vị đạo sĩ mà mình chỉ gặp đúng một lần, vậy mà ông ta lại năm lần bảy lượt thôi thúc cô phải đọc bằng được một cuốn tiểu thuyết.
“Cô gái à, cuốn sách này cùng cô có duyên, nhất định về nhà phải đọc kỹ hai lần, đọc xong sẽ hiểu.”
Tên cuốn sách là “Nữ đầu bếp xuyên qua thập niên 80”. Quý Xán Xán lúc ấy còn cho là ông ta kỳ quặc, nhưng sau vẫn mở ra đọc thử cho biết. Ai ngờ, trong sách lại có một nhân vật nữ phụ trùng cả họ lẫn tên với cô.
Thấy thú vị, cô liền chú ý đặc biệt đến dàn nhân vật và cốt truyện. Dù đầu óc giờ đang rối tung, Quý Xán Xán vẫn buộc bản thân phải đối mặt với khả năng điên rồ: chẳng lẽ cô đã xuyên sách thật sao? Lại còn đúng vai nữ phụ pháo hôi “Quý Xán Xán”?
Nhưng nếu cô xuyên vào đây, vậy thì Quý Xán Xán gốc trong truyện đã đi đâu rồi? Vì sao hai người lại giống hệt nhau từ đầu đến chân như vậy?
Đang lúc mải suy nghĩ chưa tìm ra lời giải, cánh cửa đột ngột bị đẩy ra. Một cô gái cao ráo bước vào phòng, mái tóc xoăn thời thượng, khuôn mặt trái xoan, đôi mắt hạnh nhân xếch nhẹ, cằm nhọn như vẽ, mặc váy dài và đi giày cao gót.
Cô ta vừa nhìn thấy Quý Xán Xán liền hừ lạnh một tiếng, ánh mắt mang đầy vẻ khinh thường: “Đồ nhà quê còn bày đặt giả làm người thành phố.”
Nhưng làn da trắng nõn của “đồ nhà quê” này lại khiến cô ta khó chịu, chẳng lẽ con bé đó trước kia cố tình làm bẩn mặt để che đi nước da thật?
Quý Xán Xán không nhịn được, trừng mắt nhìn lại, thái độ cứng rắn không chịu lép vế.
Người vừa bước vào là Quý Mạn Linh. Cô ta khó chịu đặt túi xách xuống, định ra ngoài, trước khi đi còn không quên cảnh cáo: “Đừng có mà đυ.ng vào túi của tao, nghe chưa? Tao mà biết thì tao sẽ đuổi mày ra khỏi nhà này!”
Ra khỏi phòng, giọng cô ta lập tức dịu dàng khác hẳn: “Mẹ ơi, con đói bụng quá, nhà mình chưa ăn cơm đúng không?”
“Mạn Linh muốn ăn gì nào?”
“Con muốn ăn...”