Một vị đạo sĩ từng cầm một cuốn tiểu thuyết cũ kỹ, bìa đã sờn góc, đưa cho Quý Xán Xán và bảo cô hãy đọc kỹ nó. Ông nói rằng bên trong có một người trùng họ trùng tên với cô.
Quý Xán Xán lúc đó chỉ cười nhẹ, cho rằng đó là một sự trùng hợp thú vị, rồi cũng lật vài trang đọc thử.
Nhưng dù có đọc đi đọc lại mấy lần, cô vẫn không hiểu được ẩn ý mà vị đạo sĩ kia muốn truyền đạt. Cô không nghĩ nhiều, cho đến khi chuyện kỳ lạ thật sự xảy ra, cô xuyên không.
Chuyện bắt đầu vào một buổi tối đầu hè, khi trời vừa nhá nhem tối, gió mát thổi nhè nhẹ qua từng tán cây.
Quý Xán Xán cầm chìa khóa và điện thoại xuống lầu để đổ rác. Cô mặc một chiếc váy dài in hoa đỏ trắng mang phong cách thập niên 80, phối cùng đôi giày cao gót kiểu cổ điển, trông vừa thanh lịch vừa hoài cổ.
Trên đường quay về, cô tiện thể ghé qua khu phố ăn vặt gần nhà để mua một phần bún mang về.
Trong túi còn có hai chai nước uống và hai hộp kem mát lạnh, dự định sẽ vừa ăn vừa xem phim tối nay.
Thế nhưng, khi cô vừa rẽ vào một góc nhỏ gần khu phố, một đứa trẻ bất ngờ xuất hiện, đang chơi trượt ván với tốc độ khá nhanh.
Không kịp phản ứng, thân ván trượt đâm thẳng vào đầu gối của cô.
“Xì!” Đứa trẻ biết mình gây rắc rối, liền nhanh chóng chạy tới giật lấy ván trượt rồi biến mất vào con hẻm nhỏ gần đó, không kịp để lại một lời xin lỗi.
Quý Xán Xán loạng choạng vì đôi giày cao gót giẫm phải ổ gà, mất thăng bằng và nghiêng người về phía trước. Cô cố gắng bám vào bức tường bên cạnh để không ngã, nhưng mắt bỗng tối sầm lại. Khi mở mắt ra, mọi thứ xung quanh đã hoàn toàn thay đổi.
Cô phát hiện mình đang nửa quỳ nửa ngồi trên nền đất lạnh, trong một căn phòng xa lạ.
Căn phòng nhỏ, đơn sơ, chỉ có một chiếc giường gỗ, một tủ quần áo cũ kỹ, tường được sơn màu xanh đã bong tróc, để lộ những mảng loang lổ và vài đốm đen li ti như dấu vết của thời gian.
Không khí trong phòng có mùi ẩm mốc nhẹ, khiến cô cảm thấy ngột ngạt.
Hoảng hốt, cô cúi đầu nhìn lại bản thân. Quần áo vẫn còn nguyên vẹn, không có vết bẩn hay trầy xước nào.
Nhưng những món đồ cô cầm theo như chìa khóa, điện thoại, túi đồ ăn… đều biến mất không dấu vết.
Cô không cảm thấy đau đớn, không có vết bầm tím nào, như thể cú ngã vừa rồi chưa từng xảy ra.
Cô đứng dậy, bước đến bên cửa sổ. Cây xanh rậm rạp che khuất một phần tầm nhìn, nhưng từ khoảng trống còn lại, có thể thấy những ngôi nhà xập xệ, mái ngói cũ kỹ, kiến trúc đặc trưng của những năm 1980.
Cảnh vật trước mắt khiến tim cô đập thình thịch, cô đã thật sự xuyên không, và có lẽ đang ở trong chính cuốn tiểu thuyết mà vị đạo sĩ từng đưa cho cô.