“Đại đội trưởng, anh đây là?” Trên mặt người thanh niên mặc áo T-shirt màu đen tràn đầy kích động, tối hôm qua nhận tiền từ tay Phó Ngụy, trong lòng bọn họ đều cảm thấy khó chịu, còn muốn khuyên anh. Bây giờ cả nhóm tách ra rồi, bọn họ vẫn chưa có kế hoạch nên về quê hay ở lại nơi này.
Bọn họ vẫn muốn đi theo Phó Ngụy, Phó Ngụy chính là người tâm phúc của cả nhóm.
Phó Ngụy nói: “Đừng gọi tôi là đại đội trưởng, gọi là anh đi.”
“Hỏi anh em ngày xưa có còn nguyện ý theo tôi nữa không, có thì đăng ký.”
“Tôi chuẩn bị đăng ký thành lập công ty xây dựng, sau này toàn bộ các thủ tục tài chính sẽ dựa theo yêu cầu quản lý của công ty.” Đầu năm nay, sau khi thành phố tiến hành bán đấu giá miếng đất đầu tiên, rất nhiều người thành lập công ty xây dựng, mua đất khai phá bất động sản, Phó Ngụy cũng có tâm tư này.
Hiện tại, vốn của anh không nhiều, không có năng lực mua đất khai phá bất động sản, có thể dẫn dắt đội công trình nhận các dự án tư nhân nhỏ lẻ, xây nhà hoặc là xây nhà xưởng.
Chỉ riêng năm 1988 đã có một trăm mấy nghìn người nhập cư, nhân khẩu tăng trưởng thần tốc, nhu cầu nhà ở tăng cao, không lo không có việc làm.
Trong mắt cậu trai mặc áo T-shirt màu đen tên Hứa Quảng Mậu lóe lên mừng rỡ: “Tốt lắm, anh Ngụy, bọn em đều nghe anh.”
Sau khi bàn giao xong xuôi, Phó Ngụy ngoặt tay lái đạp xe đi tìm Chung Hướng Đông, người bạn thời thơ ấu của mình, bọn họ lớn lên trong cùng một đại viện, tuổi tác xêm xêm nhau. Chung Hướng Đông lớn hơn anh chưa đến hai tuổi, thế hệ trước trong gia đình anh ấy lúc trước từng là quan chức lớn, mười năm gặp tai họa, phải mấy năm trở lại đây mới được sửa lại án sai.
Chung Hướng Đông không tham gia quân đội cũng không thi đại học, từ năm 1980 đến nay, làm buôn bán từ nam ra bắc, tích lũy được rất nhiều mối quan hệ.
Hiện nay, thị trường buôn bán càng ngày càng tiêu điều, hơn nữa năm vừa rồi quốc gia mạnh tay trấn áp hành vi này, buôn đi bán lại còn chưa chắc có thể kiếm được tiền, hàng hóa kẹt lại trong tay, thuần là thua lỗ, cũng giống như băng từ, băng cát-sét từng là cơn sốt trong quá khứ nay đã không thể bán được với giá cao, lợi nhuận mỏng manh.
Một số nhà buôn nhìn thấy cơ hội và bắt đầu kiếm tiền ở nước ngoài, Chung Hướng Đông không hứng thú với việc xuất ngoại, suy nghĩ đến phía nam tìm đường phát tài. Thời gian trước hai người cùng nhau ăn một bữa cơm, hẹn nhau sau này nếu anh làm bất động sản thì cho anh ấy góp một phần.
Sau đó Phó Ngụy bị đòi nợ ráo riết, Chung Hướng Đông đào hết vốn liếng muốn giúp anh một tay, nhưng Phó Ngụy làm sao có thể lấy tiền của anh ấy được chứ, vì vậy khoảng thời gian này vẫn luôn trốn tránh không gặp anh ấy.
Phó Ngụy biết rõ Chung Hướng Đông hiện tại chẳng còn bao nhiêu tiền, thứ gọi là đào hết vốn liếng e rằng cũng là mượn của người khác. Trước khi ăn cơm anh đã lờ mờ phát hiện có lẽ việc làm ăn của Chung Hướng Đông thất bại rồi, tiền bạc mất hết, chỉ còn lại bộ mặt.