Chương 29

“Làm việc ở công trường à? Người đầy bụi đất, bẩn biết bao nhiêu.” Triệu San San, một nữ công nhân trẻ tuổi vai quàng khăn đang ngồi ở giường trên bỗng mở miệng nói. Người nói có làn da ngăm đen, mặt như trứng ngỗng, diện mạo khá được, chỉ là miệng hơi rộng.

Mặc dù cũng tới từ nông thôn nhưng trong nhà cô ta có nhiều anh em, phía trên có mấy người anh, cô ta là em gái, từ nhỏ đã được người lớn trong nhà chiều chuộng, tính khí táo bạo, không một chút tâm lòng dạ, trong đầu nghĩ gì ngoài miệng nói nấy.

Triệu San San thấy thành phố phồn hoa thì lập chí không trở lại quê hương, cô ta muốn cắm rễ trong thành phố, vẫn đang không ngừng chọn đối tượng.

So sánh với nhóm thanh niên trai tráng cũng đến từ nông thôn như mình, Triệu San San rất có cảm giác ưu việt, phụ nữ xuống phía nam làm công có thể xin vào nhà máy, nhưng đàn ông thì không được nhẹ nhõm như thế. Nhà máy tuyển công nhân nữ số lượng nhiều, nhưng không tuyển công nhân nam. Đàn ông nông thôn bình thường đến thành phố làm công mà không có năng lực khác thì chỉ có thể tới công trường làm việc, ngày ngày vác gạch với xi măng, công việc nặng nhọc, vừa bẩn vừa mệt, cô ta không nhìn trúng những người đó.

“Đều đến vũ trường như nhau, so với chị Vĩnh Phương thì các cô quá thảm.” Triệu San San móc một nắm kẹo cưới từ trên giường phát cho mọi người, chị Vĩnh Phương trong miệng cô ta chính là cái người đã tìm được ‘đối tượng tốt’ ở trong vũ trường.

Ngày mai cô gái đó cũng rời khỏi nhà máy, nhưng người ta rời khỏi nhà máy là để kết hôn, còn những người khác đều bị sa thải.

“Người đàn ông của chị Vĩnh Phương có một căn nhà ở đường Thúy An, là nhà ba tầng, hâm mộ không?” Triệu San San có quan hệ khá tốt với chị Vĩnh Phương trong miệng mình, đã nghe ngóng được khá nhiều tin tức, rất nhiều nữ công nhân đều muốn làm thân với Từ Vĩnh Phương, nói không chừng có thể tìm được một người cũng ở trên con đường đó, trong nhà cũng có cửa hiệu mặt tiền và phòng ốc cho thuê.

“Hâm mộ thì hâm mộ, nhưng chúng ta nào có số mệnh đó.” Những người khác đều cảm thán.

Sau khi Lâm Tuyết Hà nghe xong địa chỉ thì có chút sửng sốt, đời trước cô không để ý Từ Vĩnh Phương gả đến nhà nào, nhưng lại nằm trên cùng một con đường với căn nhà đó của Phó Ngụy.

“Tuyết Hà, cô vừa xinh đẹp vừa hiền huệ, gả cho một người làm trong công trường thật đáng tiếc.”

Trong lòng Châu Giai Giai cảm thấy rất vui, bị mất việc ở nhà máy khiến cô ta không thoải mái, nhưng vị hôn phu của Lâm Tuyết Hà cũng mất rồi, cô ả còn bị teo não mà nhìn trúng một gả làm việc trong công trường, chẳng trách người đàn ông đó trông lại vạm vỡ và tràn đầy sức lực như vậy, làm công việc đó có thể không có sức lực được sao?

Đường Tú Xuân đứng sau lưng Châu Giai Giai cùng cô ta trao đổi ánh mắt, cả hai đều có chút mừng thầm.

Lâm Tuyết Hà lắc đầu nói: “Điều kiện của tôi cũng chẳng có gì tốt, điều kiện của anh ấy thì tốt hơn một chút, coi như là chủ thầu, dáng vẻ còn rất đẹp trai.”

“Chủ thầu nha, vậy thì còn được, nghe nói kiếm được rất nhiều tiền, chỉ là trình độ văn hóa chẳng ra làm sao.” Đám công nhân nữ vừa nghe nói người đàn ông đó là chủ thầu thì trong lòng lập tức thay đổi.

Chủ thầu cũng có chủ thầu này chủ thầu kia, có người kiếm được tiền, có người đã không kiếm được còn phải bồi tiền.