Trước khi xuống phía nam làm công, Liêu Trân Châu đã bị cận thị, mà nông thôn thì có mấy người đeo kính chứ? Con gái đeo kính lại càng ít, hai mắt của cô ấy nhìn không rõ, lúc nào cũng mơ mơ hồ hồ, phải híp mắt lại để nhìn mọi người.
Vì thị lực không tốt nên mới đầu cô ấy vặn vít không chuẩn, bị trưởng nhóm mắng cho một trận tơi bời, Lâm Tuyết Hà nhìn không nổi nữa bèn tới dạy cô ấy, biết mắt cô ấy có vấn đề nên dẫn cô ấy đi mua kính, bấy giờ cô ấy mới dần dần thích ứng với cuộc sống trong nhà máy.
Ngày thường Liêu Trân Châu vẫn luôn một thân một mình và không có bạn bè, cô ấy thích đọc sách, không thể tham gia vào câu chuyện của mọi người, cũng không có tiếng nói chung với các công nhân nữ khác. Liêu Trân Châu rất dễ xấu hổ, ngại giao tiếp với người khác, có thể không nói thì sẽ không nói, ở trong ký túc xá cứ như một người tàng hình vậy, chỉ khi nhìn thấy Lâm Tuyết Hà mới chủ động mỉm cười và gọi cô là chị Tuyết Hà.
“Trân Châu.” Lâm Tuyết Hà thấy Liêu Trân Châu nói chuyện thì nhịn không được mỉm cười. Đời trước lúc còn ở nhà máy, cô cảm thấy quan hệ giữa mình với Liêu Trân Châu chỉ bình bình thôi, cũng không lui tới gì, không ngờ Liêu Trân Châu vẫn luôn nhớ kỹ ân tình của cô.
Mấy năm sau, Liêu Trân Châu thi đậu kỳ thi tuyển sinh đại học dành cho người lớn, lấy được bằng đại học và theo làm kế toán cho cô.
Lúc nghe thấy Lâm Tuyết Hà gọi tên mình, khuôn mặt của Liêu Trân Châu lập tức đỏ bừng, sau đó phát hiện mọi người đều đang nhìn mình, cô ấy chỉ muốn tìm một kẽ hở để chui xuống.
Nước mắt trên mặt cô ấy vẫn chưa lau sạch.
Những người khác thấy vậy đều kinh ngạc không thôi: “Cô, sao cô lại khóc thành nông nỗi này?”
Mấy người bị sa thải đều không khóc, sao Liêu Trân Châu lại khóc thành người nước rồi, còn quay lưng lại với bọn họ mà khóc.
Lâm Tuyết Hà thả đồ trên tay xuống rồi bước qua đó, lấy khăn ra lau nước mắt cho cô ấy. Liêu Trân Châu thấy cô xinh đẹp và dịu dàng như vậy, nhưng hết lần này tới lần khác lại gặp phải loại chuyện đó, nước mắt chảy xuống như đê vỡ, có lau thế nào cũng không ngăn lại được, khiến mọi người chẳng hiểu mô tê gì cả.
Lâm Tuyết Hà bất đắc dĩ nói: “Em đừng khóc nữa.”
Liêu Trân Châu nức nở nói: “Chị Tuyết Hà, chị muốn gả cho ai?”
“Anh ấy tên là Phó Ngụy, tối hôm qua là anh ấy cứu chị, anh ấy rất lợi hại, một người đánh chạy một đám lưu manh, anh ấy là lính xuất ngữ, bây giờ đang làm công trình ở công trường.”
Liêu Trân Châu ồ lên vài tiếng, nghe Lâm Tuyết Hà nói tên người đó ra thì không còn nghi ngờ gì nữa.
“Tuyết Hà, cô, cô thật sự không cần vị hôn phu sinh viên đại học đó nữa ư?” Mấy nữ công nhân khác đều sửng sốt không thôi, Châu Giai Giai càng là trợn mắt khó tin.
Châu Giai Giai bỗng cảm thấy khó hiểu, thời gian trước Lâm Tuyết Hà còn như một nàng dâu hiền huệ, một lòng một dạ chờ gả cho vị hôn phu là sinh viên đại học của mình, chỉ cần có thời gian sẽ đưa cơm cho Trịnh Vũ Khang.
Trịnh Vũ Khang không nhìn trúng một cô gái nông thôn quê mùa như Lâm Tuyết Hà, nhưng vốn liếng của Lâm Tuyết Hà vốn đã tốt, tùy tiện ăn mặc chưng diện một phen sẽ trở nên xinh đẹp rực rỡ ngay. Đoán chừng dù Trịnh Vũ Khang có quen biết bao nhiêu bạn gái ở trường đại học thì sau này tốt nghiệp cũng sẽ cưới một cô gái nông thôn thành thật vừa dịu dàng vừa hiền huệ như Lâm Tuyết Hà làm vợ thôi.