Hình như một ngày sắp xếp một người là rất bình thường, cho đến khi tìm được người phù hợp mới thôi, nếu đàn ông mà hẹp hòi như vậy, thì cô cũng không hài lòng.
Lục Hoài Cẩn nhìn cô gái trẻ tuổi đối diện, thị lực 5.2* cũng không nhìn ra khuyết điểm trên mặt cô, làn da trắng nõn, chiếc mũi nhỏ nhắn xinh xắn, đặc biệt là đôi mắt trong veo.
(*) Thị lực 5.2 là một tình trạng thị lực rất tốt, thị lực 5.2 có thể không bị cận thị cũng như không bị viễn thị, tình trạng này được gọi là thị lực bình thường, không có độ khúc xạ.Hứa Niên Niên cứ thế nhìn thẳng vào anh, nhưng thật sự là anh quá hợp gu của cô, mũi cũng rất cao, nghe nói mũi cao thì cái kia cũng "cao"?
Không ngờ mình cũng nghĩ đến những chuyện này, cô cảm thấy mình không còn trong sạch nữa rồi.
Hình như đã qua rất lâu, nhưng cũng có thể chỉ mới vài giây, cô nghe thấy một giọng nói trầm ấm:
"Hay là, hôm nay em xem mắt xong luôn đi."
Hứa Niên Niên nhìn xuống bàn, có chút khó xử:
"Nhưng bữa cơm này là Tạ Dương mời, chúng ta làm vậy có phải không tốt lắm không."
"Chuyện này giao cho anh, đừng lo, năm nay anh 26 tuổi, trong quân đội là đoàn trưởng, lương mỗi tháng hiện tại là 108 tệ, khi làm nhiệm vụ, còn có thể có thêm tiền phụ cấp."
"Độc thân, nhưng tương lai vì một số lý do phải nuôi hai đứa trẻ, một đứa bốn tuổi, một đứa ba tuổi, đều là con trai, anh bắt buộc phải nuôi chúng, là con của anh cả anh, lý do lát nữa anh sẽ giải thích với em."
Nói đến đây, sắc mặt anh có chút nghiêm túc.
Hứa Niên Niên im lặng một lúc, cô chỉ nhớ trong sách có đoạn, nhân vật lớn này cống hiến cả đời cho đất nước, đến cuối đời vẫn không con cái.
Không hề nhắc đến cháu trai, cũng không nhắc đến việc anh trai anh hy sinh từ sớm.
Chẳng lẽ vì quá mờ nhạt nên không viết sao?
Hứa Niên Niên chưa từng kết hôn, nhưng thường xuyên lướt diễn đàn cũng biết vấn đề mẹ chồng nàng dâu:
"Vậy sau này kết hôn với anh, có phải sống chung với cha mẹ chồng không?"
Lục Hoài Cẩn không ngờ cô đã nghĩ xa đến vậy:
"Có thể mang theo hai đứa trẻ, cùng anh đi theo quân đội, cấp bậc của anh đủ rồi, đủ để xin một nhà ở khu gia đình quân nhân."
Xếp hàng mãi ở cửa sổ mới lấy được cơm, cuối cùng Tạ Dương cũng quay lại, đặt cơm trước mặt cấp trên:
"Đoàn trưởng Lục, cơm của anh đây."
Lục Hoài Cẩn liếc nhìn thức ăn, lấy ra hai tờ tiền từ trong túi đưa cho Tạ Dương:
"Cơm tôi không ăn nữa, cậu ăn nhiều vào, hôm nay coi như tôi mời."
Tạ Dương cảm động đến rơi nước mắt, bình thường trong quân đội Đoàn trưởng Lục rất kiệm lời, tuy không hung dữ, nhưng mỗi lần trên mặt đều mang theo một khí chất áp bách, khiến người ta không thể trốn tránh.
Không ngờ ngoài đời lại là một người quan tâm cấp dưới như vậy.
Còn chưa kịp rơi nước mắt, anh ấy đã thấy vị đoàn trưởng tốt bụng của mình nói với đối tượng xem mắt của anh ấy:
"Ăn xong thì ra kia tìm anh, anh đưa em về."
Hứa Niên Niên gật đầu.
Tạ Dương ngây người một lúc, chuyện này không đơn giản.
Đợi Lục Hoài Cẩn đi xa:
"Cô và đoàn trưởng của chúng tôi..."
Hứa Niên Niên có chút ngại ngùng, quyết định giải thích rõ ràng:
"Tôi và anh ấy quen nhau từ trước, đã hẹn ngày mai xem mắt, hôm nay tình cờ gặp nhau thôi."
Không cần Hứa Niên Niên nói nhiều, Tạ Dương nhìn tờ tiền trong tay, hình như cũng hiểu rồi, mình bị loại rồi.