Đời trước, Lâm Thanh Bình là một bà chị gái "cuồng" em trai đến mức mụ mị đầu óc. Cả một đời cô không chồng không con, dốc cạn tâm huyết, tiền bạc để mua nhà, tậu xe cho em trai và cháu trai. Thậm chí …
Đời trước, Lâm Thanh Bình là một bà chị gái "cuồng" em trai đến mức mụ mị đầu óc. Cả một đời cô không chồng không con, dốc cạn tâm huyết, tiền bạc để mua nhà, tậu xe cho em trai và cháu trai. Thậm chí, cô còn lập sẵn di chúc, để lại toàn bộ tài sản cho đứa cháu trai nối dõi tông đường ấy thừa kế.
Nào ngờ, khi cô nằm liệt trên giường bệnh, chính tay đứa cháu trai quý hóa đó đã nhẫn tâm rút ống thở của cô.
Trong khoảnh khắc lâm chung, ký ức về người đàn ông đã qua đời từ sớm bỗng ùa về. Người ấy đã để lại tất cả tài sản cho cô...
Cô chợt nhận ra kiếp trước mình thật sự đã mù quáng. Tại sao ngày đó cô lại chê Cố Quân Thành không đẹp trai? Chê anh đen đúa, chê anh thô kệch, chê anh đủ thứ không vừa mắt!
Cô đã mất cả một đời người mới thấu hiểu: Anh là người duy nhất trên thế gian này đối xử chân thành với cô... Làn da đen đúa ấy, đó là khí chất nam tính! Sự thô ráp ấy... mới chính là vẻ mạnh mẽ của một người đàn ông thực thụ!
Sống lại vào thời điểm vừa mới cưới anh, nhìn người đàn ông trẻ tuổi đang đứng trước mặt...