Là một con Tỳ Hưu thuần huyết – linh thú cát tường cuối cùng giữa trời đất, cuộc sống thường ngày của Huỳnh Nguyệt chỉ xoay quanh: Ăn rồi ngủ, ngủ rồi lại ăn. Cô chưa từng nghĩ, có một ngày mình lại c …
Là một con Tỳ Hưu thuần huyết – linh thú cát tường cuối cùng giữa trời đất, cuộc sống thường ngày của Huỳnh Nguyệt chỉ xoay quanh: Ăn rồi ngủ, ngủ rồi lại ăn. Cô chưa từng nghĩ, có một ngày mình lại chuyển thế làm người, trở thành một cô gái vừa mới xuống núi trong thập niên 70, tìm đến vị hôn phu của mình.
...
Trong đại viện, ai ai cũng biết nhà họ Hoắc là một gia tộc mà người thường khó lòng với tới.
Thế nhưng một ngày nọ, biến cố xảy ra, người từng là anh cả vang danh khiến vô số người ngước nhìn, Hoắc Thành, lại bị thương ở chân, từ đó phải ngồi xe lăn, trở thành một “phế nhân” cả đời không thể đứng lên.
Các bà các cô trong viện bắt đầu nổi lòng tham, cách vài hôm lại nhờ người đến nhà họ Hoắc mai mối, muốn nhân lúc Hoắc Thành bị thương để “giành mạng” Hoắc Thành.
Còn chưa kịp mai mối thành công, thì lại có tin truyền ra, vị hôn thê do hôn ước từ nhỏ của nhà họ Hoắc đến cửa rồi, lại còn là một cô gái chỉ mới mười tám, mười chín tuổi!
Người anh cả xưa nay cứng đầu, không chịu nhắc chuyện cưới xin, nay lại trở thành người yêu của cô gái ấy!
Mọi người: “...”
Chẳng phải nói là đã tàn phế, không có ý định kết hôn nữa hay sao?
Vậy người đàn ông dịu dàng nắm tay nữ đồng chí, khẽ cười lau vết kẹo đường bên khóe miệng cô ấy là ai?
Còn nữa... chẳng phải đã kết luận rằng cả đời này anh sẽ không rời khỏi xe lăn được sao?
Vậy người bị bắt gặp bế vợ mình lên cao cao là ai?
Có người ghen tị, ganh ghét, âm thầm dè bỉu: “Con nhỏ Huỳnh Nguyệt kia đúng là vô phúc, nhà họ Hoắc mà cưới nó thì kiểu gì cũng tiêu đời.”
Thế nhưng họ còn chưa kịp thấy nhà họ Hoắc sụp đổ, thì tin vui đã dồn dập kéo đến.
Người đàn ông vốn được cho là phải ngồi xe lăn cả đời ấy... đã đứng dậy!
Còn con Tỳ Hưu nhỏ bị các bà chê bai, nói là gầy trơ xương, không thể sinh nở, vậy mà lại...
Sinh một đứa, rồi lại một đứa nữa!