Chương 55

Trương Thu Yến thì bắt đầu để tâm đến chuyện học của thằng con út, dặn dò nó phải học cho giỏi, sau này cũng được thưởng tiền như người ta.

Đợi cả nhà đi hết, Lâm Vãn mới nằm thảnh thơi trên giường.

Được “nghỉ phép” một năm tiểu học, có nghĩa là ít ra cậu có nửa năm trời sống ung dung rồi.

Trong đầu lại vang lên tiếng nhắc nhở: “Ký chủ, nói thật nhé, đứng nhất hơi bị khó đấy.”

Lâm Vãn nằm dài trên giường lẩm bẩm: “Hôm nay ta thi được trăm điểm, chắc cũng không khó lắm đâu. Trước kỳ thi mà ôn kỹ thì ổn thôi.”

Hệ thống lập tức đổ nước lạnh: “Không đâu ký chủ, hôm nay chỉ là bài kiểm tra nhập học, toàn kiến thức cơ bản thôi. Còn liên khảo thì khác hẳn. Nếu ký chủ không tin, có thể thử làm một đề liên khảo xem.”

Lâm Vãn bĩu môi, không tin tà, liền chui vào không gian hệ thống. Trên bàn đã bày sẵn một tờ đề thi, chính là đề liên khảo năm ngoái của toàn huyện Nam dành cho học sinh lớp năm.

“Cái gì, ngay cả đề trong huyện mà cũng moi ra được sao?”

“Chỉ cần ký chủ muốn học, tài liệu gì tôi cũng có thể lấy về.”

“Ngầu ghê!” Lâm Vãn giơ ngón cái khen, y như đang có cả một thư viện vạn năng trong tay.

Không biết bên trong Viện Khoa học có tài liệu quý nào không, nhưng có chắc cũng chẳng ích gì, vì cậu nhìn vào toàn chữ như bùa chú.

Cậu cầm bút chì, nghiêm túc bắt đầu làm bài.

Phần đầu của đề khá đơn giản, toàn kiến thức cơ bản, làm nhanh như ăn kẹo. Nhưng càng về sau thì càng bí, có câu thậm chí đọc xong còn chẳng hiểu đề nói cái gì.

Đặc biệt là câu bài tập nâng cao cuối cùng, nhìn cả buổi mà vẫn chẳng biết bắt đầu từ đâu.

Hết giờ, bài nâng cao bỏ trắng, mấy chỗ khác cũng bị trừ điểm, cuối cùng tổng cộng được 89 điểm.

Chỉ thiếu đúng một điểm nữa là đạt 90.

Đã quen với việc lúc nào cũng đạt 100, nhìn cái 89 này mà Lâm Vãn thấy nhục nhã vô cùng.

“Ê hệ thống, mi có chắc không vậy? Đây thật sự là đề lớp năm hả?”

“Hệ thống ta chưa từng lừa ký chủ.”

“Thế sao lại khó thế này?”

“Trí nhớ chỉ giúp ký chủ thuộc lòng kiến thức, muốn vận dụng linh hoạt thì ký chủ phải tiếp tục nỗ lực.”

Ngay sau đó, giao diện tự động hiện ra chỉ số trí lực của Lâm Vãn:

· Trí nhớ (200): 144

· Quan sát (200): 88

· Tập trung (200): 102

· Tư duy (200): 111

· Tưởng tượng (200): 85

Chỉ số trí lực trung bình: 106 (người bình thường 90–110)

Dữ liệu chình ình trước mắt, như đang trào phúng vào mặt cậu: ngoài trí nhớ nổi trội, còn lại đều là hạng bình thường, chẳng khác nào một học sinh dổt.

Hệ thống lạnh lùng nhắc nhở: “Ký chủ, xin thân ái cảnh báo, quyển ‘Mười vạn câu hỏi vì sao’ của cậu mới học được bảy ngày, hãy tăng tốc lên, sớm tích lũy điểm năng lượng để nâng cao chỉ số thông minh.”

“!”

Buổi chiều vừa lên công một lúc, nhờ miệng lưỡi truyền tin siêu tốc của bà cụ Lâm mà cả đội sản xuất đều biết tin thằng cháu thứ ba nhà họ Lâm là Lâm Vãn Sinh, được đi học ở trường tiểu học công xã rồi.

Tin này làm cả đám há hốc mồm. Ai đời Vãn Sinh có cha mẹ như thế, lại chẳng phải cháu đích tôn, ở nhà họ Lâm thì chẳng có cửa được ưu ái. Ấy vậy mà nó lại được đi học. Trong khi mấy đứa cháu khác của nhà ấy còn đang phải ra đồng cuốc đất.

Bà cụ Lâm phổng mũi tuyên bố: “Vãn Sinh nó thông minh lắm, biết học hành. Giống hệt lão tư nhà tôi hồi trước, đúng là mầm non tốt.”